Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nhát Lưỡi Lê Sinh Tử Và Quả Bộc Phá Dưới Chân Lô Cốt

Ký ức rực lửa về trận đánh đồn Đông Khê năm 1950, nơi người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu đã cắn răng nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay dập nát của mình để tiếp tục ôm bộc phá xông lên, mở đường máu cho toàn đơn vị.

Cao Bằng12/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức rực lửa của người lính già Nông Văn Thùy, trận đánh mở màn Chiến dịch Biên giới Thu Đông tại cứ điểm Đông Khê tháng 9 năm 1950 là một bản hùng ca được viết bằng máu và ý chí sắt đá. Ở đó, hình ảnh người đồng đội La Văn Cầu vươn mình lên giữa làn đạn thù đã trở thành biểu tượng tột cùng của sự hy sinh và lòng quả cảm.

Đêm 16 tháng 9 năm 1950, trận chiến tại đồn Đông Khê bước vào giai đoạn giằng co ác liệt. Hỏa lực từ lô cốt mẹ của quân Pháp bắn ra như mưa, chặn đứng mũi tiến công của Đại đội 671. Tổ bộc phá của Nông Văn Thùy và La Văn Cầu nhận lệnh phải phá sập lô cốt này bằng mọi giá để mở đường cho bộ binh. Giữa khói đạn mù mịt, La Văn Cầu ôm quả bộc phá nặng hàng chục ký, trườn lên phía trước. Khi chỉ còn cách mục tiêu một đoạn ngắn, hai viên đạn địch réo tới xuyên trúng người Cầu, một viên sượt qua má, một viên bắn nát bấy cánh tay phải.

Đồng chí Nông Văn Thùy nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng ấy khi thấy bạn mình ngã gục, máu tuôn xối xả. Cánh tay phải của La Văn Cầu gãy gập, chỉ còn dính lại bằng vài sợi gân và mảnh da, quệt xuống đất rớm máu và vướng víu mỗi lần anh cố nhoài người tiến lên. Nhận thấy phần thân thể dập nát sẽ làm lỡ thời cơ tiêu diệt địch, La Văn Cầu quay sang Thùy, ánh mắt rực lên sự quyết đoán tột độ. Anh cắn chặt răng, đưa cánh tay lủng lẳng về phía bạn và gằn giọng yêu cầu Thùy dùng lưỡi lê chặt đứt nó đi để khỏi vướng.

Ban đầu, Nông Văn Thùy sững sờ và run rẩy, không nỡ ra tay với chính người anh em sinh tử của mình. Nhưng tiếng súng địch vẫn xé tai, và ánh mắt kiên quyết của La Văn Cầu không cho phép sự chần chừ. Bằng tất cả đau xót và dồn nén, Nông Văn Thùy vung lưỡi lê. Nhát chém đứt lìa phần thịt da vướng víu, Cầu vội xé áo băng ép vết thương, nghiến răng nén cơn đau thấu xương.

Chỉ còn lại cánh tay trái, người chiến sĩ kiên trung ấy tiếp tục ôm chặt quả bộc phá, dồn chút sức lực cuối cùng lao thẳng vào chân lô cốt địch rồi giật nụ xòe. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời hất tung mảng bê tông kiên cố, xé toạc điểm tựa hỏa lực của quân Pháp. Tiếng nổ ấy như một mệnh lệnh không lời, thôi thúc Nông Văn Thùy và toàn bộ đội hình ào lên như thác lũ, san phẳng đồn Đông Khê. Sự hy sinh quên mình của La Văn Cầu đêm hôm ấy đã hóa thành ngọn đuốc rực sáng, khơi dậy sức mạnh vô song cho những người lính Cụ Hồ dũng tiến trên khắp các chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhát Lưỡi Lê Sinh Tử Và Quả Bộc Phá Dưới Chân Lô Cốt | Câu chuyện thời hoa lửa