Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov (1)
Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.
Xây dựng vỏ bọc hoàn chỉnh
Ngay trong năm đầu tiên phục vụ, Vladimir Kulemekov đã nhận ra và thấu hiểu một tư tưởng then chốt như sau:
“Trước anh, đã có nhiều người làm việc và hoàn thành nhiệm vụ ở đây. Phạm vi giao tiếp của họ vẫn như vậy - các chuyên gia, công ty, doanh nghiệp. Nhưng để đạt được nhiều hơn, anh phải thoát ra khỏi cái môi trường quen thuộc đó. Phải tìm những con người mới, những đối tượng mới để làm việc. Vâng, điều đó không dễ. Nhưng không còn cách nào khác”.
Không ít khi điều mới mẻ đó lại nằm ngay bên cạnh, như người ta nói, trong tầm tay. Chỉ cần nhìn thấy nó. Và Vladimir Kulemekov đã nhìn thấy. Ở Phòng Thương vụ của họ, có một hợp tác xã phục vụ cán bộ ngoại giao Liên Xô hoạt động đã nhiều năm, nhưng chẳng mấy ai chú ý đến nó.
Hợp tác xã này chuyên mua hàng hóa của các công ty, trong đó có cả thiết bị điện tử. Kulemekov quyết định tận dụng nó cho hoạt động nghiệp vụ. Ông đề nghị cung cấp dịch vụ, thiết lập mối quan hệ với các công ty chuyên kinh doanh tivi, máy thu thanh, đầu video. Tất nhiên, điều ông thực sự quan tâm không phải là các công ty sản xuất tivi hay đầu máy video, mà là các sản phẩm của ngành công nghiệp quốc phòng.
Không có gì bí mật là tập đoàn Thomson, một trong những tập đoàn công nghiệp quốc phòng lớn nhất của Pháp, sản xuất thiết bị điện tử hàng không cho máy bay, thứ mà Trung tâm rất quan tâm. Đồng thời, tập đoàn này cũng sản xuất thiết bị điện và điện tử dân dụng.

Dưới vỏ bọc một khách hàng đang tìm mua đồ gia dụng, Vladimir Kulemekov thường xuyên lui tới tập đoàn này, tạo dựng được những mối quan hệ cần thiết. Một lần, ông vô tình "nhấn nhầm" thang máy và thay vì dừng ở tầng dành cho đồ gia dụng, ông lại lên tầng hàng hóa quốc phòng. Hành lang vắng tanh. Trên một chiếc bàn, ông nhìn thấy những tập tài liệu, tạp chí dành sử dụng nội bộ. Ông “mượn tạm” và nhét đầy chiếc cặp mang theo, rồi rời khỏi tòa nhà một cách trót lọt. Việc nghiên cứu những tài liệu này sau đó đã thu hút sự quan tâm lớn ở Trung tâm.
Đó là những bước đi đầu tiên của nhà tình báo trẻ Vladimir Kulemekov.
Tuy nhiên, con đường tích lũy kinh nghiệm nghề nghiệp của ông không hề bằng phẳng.
Tưởng như, việc một điệp viên gọi điện thoại khi đang di chuyển trên đường là chuyện bình thường. Tuy nhiên, nó phải được thực hiện sao cho không để lộ số điện thoại. Ngay cả việc tìm kiếm bốt điện thoại công cộng cũng cần được che đậy bằng một vỏ bọc hợp lý, chẳng hạn như giả vờ đi mua sắm cùng vợ.
“Một lần, đang cùng vợ trên đường tới siêu thị, cách Paris chừng 20 cây số, - Vladimir Kulemekov kể, - thì tôi phát hiện mình đang bị theo dõi. Ở nước ngoài, bị theo dõi là dấu hiệu rất đáng lo. Nghĩa là bạn đang bị nghi ngờ. Và cảm giác đó thực sự rất khó chịu.
Hồi đó, chưa có thiết bị định vị, chỉ có mỗi tấm bản đồ giấy. Tôi bị “lạc đường” một chút. Vợ tôi hỏi: “Anh lạc rồi à? Hay là mình quay về nhà?”. Mà tôi đâu dám nói thật, lỡ trong xe có gắn máy nghe lén thì sao. Tôi chỉ trả lời: “Đừng lo, mình sẽ tìm được siêu thị thôi”. Cuối cùng, chúng tôi đã tìm thấy. Chúng tôi vào siêu thị, mấy nhân viên phản gián cũng lặng lẽ bám theo. Nhưng họ đã phí công vô ích, vì chúng tôi diễn tròn vai: mua một cái máy pha cà phê và quay về nhà”.
Đại tá Nil Lensky.


