NHIỆM VỤ ĐẶC BIỆT TRONG LÒNG ĐỊCH
Sau Hiệp định Genève năm 1954, tình hình miền Nam bước vào một giai đoạn mới. Trong yêu cầu xây dựng lực lượng và tổ chức hoạt động bí mật, Phạm Ngọc Thảo được giao một nhiệm vụ đặc biệt: đi sâu vào hệ thống chính quyền và quân đội của đối phương để hoạt động.
Theo các tư liệu được công bố, ông cùng đồng chí Mười Hương bàn bạc về phương thức hoạt động tại Sài Gòn. Với xuất thân gia đình trí thức, có quan hệ xã hội và là người Công giáo, Phạm Ngọc Thảo có những điều kiện đặc biệt để tiếp cận một số tầng lớp trong bộ máy chính quyền Việt Nam Cộng hòa.
Đây là một nhiệm vụ có tính chất chiến lược và mức độ nguy hiểm rất cao. Người thực hiện phải duy trì vỏ bọc trong thời gian dài, đồng thời tuyệt đối giữ vững nguyên tắc và mục tiêu hoạt động.
Khác với hình dung thông thường về một điệp viên chuyên thu thập tài liệu, nhiệm vụ của Phạm Ngọc Thảo còn gắn với việc tác động đến những mâu thuẫn trong nội bộ đối phương. Chính đặc điểm này khiến hoạt động của ông được đánh giá là đặc biệt trong lịch sử tình báo cách mạng Việt Nam.
Ông bước vào một cuộc chiến không có tiếng súng liên tục, nhưng mỗi ngày đều phải đối diện với nguy cơ bị phát hiện.



