Nhiệm vụ đặc biệt và bước ngoặt dấn thân vào hang hùm
Năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết, đất nước bị chia cắt làm hai miền. Giữa lúc muôn vàn cán bộ, chiến sĩ miền Nam tập kết ra Bắc, đồng chí Lê Duẩn – khi đó là Bí thư Tỉnh ủy Nam Bộ – đã trực tiếp giao cho Phạm Ngọc Thảo một nhiệm vụ đặc biệt có tính chiến lược

Ở lại miền Nam, tìm cách thâm nhập sâu vào bộ máy chính quyền Sài Gòn để làm nhiệm vụ tình báo chiến lược. Nhiệm vụ này đòi hỏi ông phải chấp nhận một bi kịch lớn: chấp nhận sự nghi ngờ, hiểu nhầm từ chính những người đồng chí, người thân, để khoác lên mình tấm áo của kẻ ở bên kia chiến tuyến. Bằng bản lĩnh vững vàng, sự am hiểu sâu sắc về tầng lớp thượng lưu Sài Gòn cùng mối quan hệ thân thiết từ trước giữa gia đình ông và Giám mục Ngô Đình Thục, Phạm Ngọc Thảo đã từng bước vượt qua hàng loạt vòng kiểm duyệt gắt gao của cơ quan an ninh đối phương. Ông nhanh chóng tiếp cận và lấy được niềm tin tuyệt đối từ anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu. Từ một cán bộ kháng chiến, ông đã hiên ngang bước vào trung tâm quyền lực của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, bắt đầu một chặng đường tình báo vô cùng nguy hiểm nhưng cũng vô cùng lẫm liệt, nơi ranh giới giữa sống và chết chỉ mong manh như một sợi tóc.



