Nhiệm vụ kéo pháo ngàn cân
Đầu năm 1954, để chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, bộ đội ta khẩn trương đưa pháo vào các trận địa. Đây là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, bởi những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được vận chuyển qua núi cao, rừng sâu trong điều kiện thiếu thốn phương tiện.
Tô Vĩnh Diện là chiến sĩ thuộc đơn vị pháo cao xạ. Cùng đồng đội, anh nhận nhiệm vụ kéo pháo vượt qua những con đường hiểm trở ở vùng núi Tây Bắc. Những con đường lúc ấy chủ yếu được bộ đội và dân công mở bằng sức người. Đường nhỏ, dốc và trơn trượt; nhiều đoạn một bên là núi, một bên là vực sâu.
Để đưa được khẩu pháo lên trận địa, cán bộ và chiến sĩ phải dùng sức người kết hợp với dây kéo, tời và các phương tiện thô sơ. Mỗi lần đưa pháo qua một đoạn dốc là một lần thử thách. Mọi người phải phối hợp chặt chẽ, người kéo, người chèn bánh, người giữ dây, từng bước đưa khẩu pháo tiến lên.
Sau nhiều ngày đêm vượt qua núi rừng, đơn vị đã đưa được pháo vào khu vực tập kết. Tuy nhiên, tình hình chiến dịch có sự thay đổi quan trọng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp quyết định chuyển phương châm tác chiến từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”. Vì vậy, các đơn vị nhận lệnh đưa pháo ra khỏi trận địa để chuẩn bị lại cho phương án tác chiến mới.
Mệnh lệnh “kéo pháo ra” được truyền xuống.
Nếu như đưa pháo vào trận địa đã khó khăn bao nhiêu, thì kéo pháo ra cũng gian khổ không kém. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được đưa trở lại qua những con đường dốc, hẹp và đầy nguy hiểm. Nhưng với tinh thần chấp hành mệnh lệnh và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội lại tiếp tục cuộc hành quân đặc biệt giữa núi rừng Tây Bắc.
Không ai biết rằng, trong một lần kéo pháo xuống dốc, Tô Vĩnh Diện sẽ có một hành động anh dũng, trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” và ý chí sẵn sàng hy sinh để bảo vệ vũ khí, bảo vệ nhiệm vụ chung.


