NHIỆM VỤ THIÊNG LIÊNG
Tham gia lực lượng bảo vệ biên giới phía Bắc là niềm vinh dự lớn nhất đời tôi. Tôi vẫn nhớ người tiểu đội trưởng năm nào, người đã chỉ dạy tôi cách nằm hầm, cách giữ vững tay súng trong đêm tối mịt mù. Mỗi tấc đất biên cương thấm đẫm mồ hôi và máu của những người lính trẻ. Chúng tôi không bao giờ quên những đêm không ngủ, bên chiếc đài cũ nghe tin tức từ hậu phương, niềm tin vào ngày chiến thắng luôn rực cháy trong tim.
Trở về từ cuộc chiến và niềm tự hào
Khi chiến tranh biên giới phía Bắc lùi xa, tôi trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết sẹo của thời gian và lòng tự hào khôn tả. Câu chuyện về những người lính như tôi, về cuộc chiến bảo vệ biên cương, vẫn luôn là nguồn cảm hứng cho thế hệ sau. Nhìn đất nước hôm nay bình yên, những nương ngô xanh mướt nơi biên giới, tôi thấy ấm lòng vì đã từng tham gia giữ gìn sự bình yên ấy. Đó mãi là ký ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời người lính của tôi.
Tôi nhớ như in cái ngày nhận lệnh lên đường. Vùng biên giới ấy không chỉ là những dãy núi cao hiểm trở, mà còn là nơi thử thách bản lĩnh và tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng nhất. Ngày đó, chúng tôi đóng quân ở một điểm chốt trọng yếu, nơi ngày ngày đối diện với sự khắc nghiệt của thời tiết và sự khốc liệt của chiến tranh. Những đêm không ngủ, nghe tiếng đất đá sạt lở vì đạn pháo, nghe tiếng gió hú qua những khe núi, chúng tôi vẫn nắm chặt tay súng.
Chiến tranh biên giới không chỉ có những trận đánh lớn, mà là những cuộc đối đầu bền bỉ, kiên cường giữ từng tấc đất quê hương. Những bữa cơm vội trong hầm, những cơn mưa rừng dầm dề làm ướt sũng bộ quân phục, hay những giây phút chia nhau điếu thuốc, tờ báo… tất cả đã tạo nên một tình đồng đội keo sơn, gắn kết. Tôi còn nhớ mãi người tiểu đội trưởng năm ấy, người đã dìu dắt tôi trong những ngày đầu đầy bỡ ngỡ, ánh mắt kiên định của anh đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh vô biên để không bao giờ chùn bước trước làn mưa đạn.



