NHÌN LẠI CUỘC ĐỜI VÀ SỰ VĨ ĐẠI CỦA BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Nhìn lại Cuộc đời và sự vĩ đại của bác sĩ đặng thùy trâm
“Giữa một thế giới lạnh lẽo hãy chọn trở thành hơi ấm”, một châm ngôn sống đúng đắn, mang tính triết lý sâu sắc và một nhân vật tiêu biểu không thể không nhắc tới khi nhớ về câu nói này chính là bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Có những con người bước qua cuộc đời như một cơn gió nhẹ, nhưng cũng có những con người dù chỉ sống 27 năm nhưng lại trở thành một phần vĩnh hằng của cả một dân tộc. Nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một cuộc đời như thế, ngắn ngủi mà rực rỡ, mong manh mà bất khuất, dịu dàng mà vĩ đại. Đặng Thùy Trâm là biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Cuộc đời chị tuy ngắn ngủi nhưng rực rỡ, gắn liền với lý tưởng sống cao đẹp: cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc và nhân dân. Là một bác sĩ trẻ, chị đã không quản gian khổ, ngày đêm chăm sóc thương binh giữa bom đạn, luôn giữ vững tinh thần lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Những trang nhật ký của chị không chỉ ghi lại hiện thực khốc liệt của chiến tranh mà còn thể hiện một tâm hồn giàu yêu thương, dũng cảm và đầy khát vọng sống. Sự hi sinh của Đặng Thùy Trâm đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và lý tưởng sống cao cả, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử và trong trái tim bao thế hệ người Việt Nam.
Sinh ngày 26/11/1942, tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống y khoa, chị lớn lên giữa tình yêu thương và lý tưởng cứu người. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại Học Y Khoa Hà Nội, khi trước mắt là tương lai bình yên nơi thành phố, chị đã chọn con đường khác, tình nguyện vào chiến trường miền Nam, công tác tại Quang Ngãi, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc. Ở nơi này, chị làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, bệnh xá sơ sài giữa rừng, thuốc men khan hiếm thương binh dồn dập sau mỗi trận càn. Bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào, nhưng giữa khói lửa chiến tranh, chị vẫn giữ cho mình một trái tim nguyên vẹn. Chị không chỉ cứu chữa nhứng vết thương rỉ máu mà còn nâng đỡ những tâm hồn đang run rẩy giữa sinh tử. Trong chị có sự kết hợp kỳ lạ giữa mạnh mẽ và mềm mại.
Một bác sĩ quả cảm trước hiểm nguy và một cô gái trẻ biết nhớ nhà, biết khát khao yêu thương, biết đau đớn trước sự hi sinh của đồng đội. Chính sự chân thật ấy đã làm nên chiều sâu vĩ đại của chị. Ngày 22/6/1970, trên đường đi công tác, chị đã anh dung hi sinh khi chỉ mới 27 tuổi. Tuổi 27, khi nhiều người còn đang mải mê xây dựng ước mơ cho riêng mình, còn chị, chị đã đặt ước mở của Tổ quốc lên trên tất cả. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm được một cựu binh Mỹ giữ lại suốt 35 năm, và trao trả cho gia đình.
Khi được xuất bản năm 2005, những trang viết ấy đã khiến hàng triệu trái tim thổn thức. Trong đó không chỉ có lý tưởng cách mạng mà còn có nỗi cô đơn của một cô gái trẻ, có hy vọng, có nước mắt, có những dòng tự nhủ để tiếp tục đứng vững. Những trang nhật ký ấy đã trở thành minh chứng rằng, sự vĩ đại không phải là không biết sợ hãi, mà là nỗi sợ hãi trở thành bàn đạp để dung cảm tiến lên. Đặng Thùy Trâm đã sống một cuộc đời không dài nhưng trọn vẹn, chị chọn dấn thân khi có thể núp sau sự an toàn, chị chọn cống hiến khi có thể chọn bình yên. Và giữa làn mưa bom bão đạn khốc liệt nhất, chị vẫn giữ được cho mình điều quý giá nhất của con người – long nhân ái. Cuộc dời chị gửi đến chúng ta một thông điệp sâu sắc : Tuổi trẻ chỉ thật sự đẹp khi nó có lý tưởng, sống không chỉ để tồn tại mà là để để lại điều gì đó tốt đẹp cho đời. Ngọn lửa mà Đặng Thùy Trâm thắp lên không bùng cháy ồn ào, thiêu rụi mà bền bỉ và âm thầm sưởi ấm bao thế hệ tiếp nối. Mỗi khi ta chùn bước trước khó khăn, mỗi khi ta sợ hãi trước thử thách, hãy nhớ đến cô gái 27 tuổi giữa chiến trường năm ấy. Cô gái ấy đã dạy cho chúng ta rằng con người có thể nhỏ bé trước lịch sử nhưng lý tưởng và trái tim có thể làm nên sự bất tử.



