Nhìn người thương binh, nghĩ về hòa bình
ó lần đứng trước một người thương binh, chúng tôi chợt nhận ra rằng hòa bình không phải điều gì quá xa xôi.
Hòa bình đang hiện hữu trong từng con đường làng, từng mái nhà, từng tiếng trẻ con vui đùa.
Nhưng để có được điều đó, có những người đã phải trả giá.
Ông Đặng Đình Mai là một trong những người như thế.
Cánh tay bị mất là dấu tích rõ ràng nhất.
Những vết thương ở phần đầu và những cơn đau thường xuyên là những dấu tích âm thầm hơn.
Chúng tôi may mắn sinh ra khi đất nước đã hòa bình.
Vì thế, càng cần biết trân trọng những người đã đi qua chiến tranh



