Nhìn thấy quê hương thanh bình – điều mà cả tuổi trẻ ông đã góp phần gìn giữ.
ây giờ, mỗi khi có dịp nói chuyện với lớp trẻ trong xã, ông không kể nhiều về bom đạn. Ông chỉ nhắc đến lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm của mỗi người với quê hương. Ông tin rằng thế hệ hôm nay không cần cầm súng ra trận, nhưng vẫn có thể bảo vệ đất nước bằng cách học tập tốt, lao động chăm chỉ và sống tử tế. Chiều buông xuống, tiếng trẻ con chơi đùa vang lên trước ngõ. Ông Ba mỉm cười. Trong ánh hoàng hôn yên bình ấy, có lẽ điều khiến ông hạnh phúc nhất chính là được nhìn thấy
ây giờ, mỗi khi có dịp nói chuyện với lớp trẻ trong xã, ông không kể nhiều về bom đạn. Ông chỉ nhắc đến lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm của mỗi người với quê hương. Ông tin rằng thế hệ hôm nay không cần cầm súng ra trận, nhưng vẫn có thể bảo vệ đất nước bằng cách học tập tốt, lao động chăm chỉ và sống tử tế.
Chiều buông xuống, tiếng trẻ con chơi đùa vang lên trước ngõ. Ông Ba mỉm cười. Trong ánh hoàng hôn yên bình ấy, có lẽ điều khiến ông hạnh phúc nhất chính là được nhìn thấy quê hương thanh bình – điều mà cảMột chiến sĩ trẻ trước giờ xuất kích đã viết cho mẹ:
“Mẹ ơi, nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Con được sống và chiến đấu cho Tổ quốc là niềm tự hào lớn nhất.”
Lá thư ấy mãi mãi không có người nhận, vì anh đã anh dũng hy sinh. Nhưng tinh thần yêu nước, lòng hiếu thảo và sự dũng cảm của anh đã trở thành biểu tượng cho biết



