Bài viết

nhịp cáng qua suối đá

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
nhịp cáng qua suối đá

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mỗi trận đánh qua đi đều để lại rất nhiều thương binh cần được đưa về tuyến sau điều trị. Nhưng chiến trường khi ấy không có những con đường bằng phẳng, mà là rừng sâu, suối lớn, đồi dốc và những đoạn đường bị bom cày nát. Vì vậy, những đội cáng thương binh luôn là lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, ngày đêm băng rừng vượt suối để giữ lại sự sống cho đồng đội.

Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về tổ cáng thương binh do tổ trưởng Nguyễn Văn Hưng phụ trách trên một cung đường Trường Sơn là một câu chuyện xúc động về tinh thần đồng đội và lòng quả cảm giữa gian khổ.

Nguyễn Văn Hưng sinh ra trong một gia đình nông dân ở Nghệ An. Anh là người khỏe mạnh, nhanh nhẹn và có tinh thần trách nhiệm cao.

Khi nhập ngũ, Hưng được phân công vào đơn vị vận tải thương binh, chuyên cáng người bị thương từ các trận địa về tuyến sau.

Công việc của anh cùng đồng đội là dùng võng cáng hoặc cáng gỗ để đưa thương binh vượt qua những đoạn đường rừng hiểm trở.

Có những ca thương binh nặng, phải đi hàng chục cây số qua suối sâu, dốc đá và đường trơn trượt.

Mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận để tránh làm vết thương nặng thêm.

Một mùa mưa năm 1972, đơn vị của Hưng nhận nhiệm vụ vận chuyển một nhóm thương binh vừa rút ra từ trận đánh ác liệt.

Trời mưa lớn kéo dài, suối dâng cao và chảy xiết, con đường duy nhất buộc phải đi qua một đoạn suối đá nguy hiểm.

Khi đoàn cáng đến nơi, nước suối đã dâng gần đến ngang đùi, đá trơn và dòng chảy mạnh khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

Nhưng các thương binh không thể chờ lâu hơn, cần được đưa về trạm cứu thương gấp.

Hưng quyết định cho từng cáng đi qua theo thứ tự, người khỏe hỗ trợ người yếu, giữ vững nhịp di chuyển.

Khi đến giữa suối, một cơn lũ bất ngờ từ thượng nguồn đổ về.

Nước dâng nhanh, dòng chảy mạnh hơn gấp nhiều lần.

Một cáng thương binh bị trượt khỏi tay do dòng nước xô mạnh.

Không chần chừ, Hưng lao xuống dòng nước, giữ chặt cáng lại giữa dòng xiết.

Đồng đội phía trên nhanh chóng hỗ trợ kéo cả người và cáng lên bờ an toàn.

Trong lúc hỗn loạn, một số người bị trượt chân nhưng vẫn cố giữ đội hình.

Hưng vừa chỉ huy vừa trực tiếp dìu từng cáng qua đoạn nguy hiểm nhất.

Có những lúc anh phải đi ngược dòng nước để giữ thăng bằng cho cáng thương binh.

Sau nhiều giờ căng thẳng, toàn bộ nhóm thương binh đã được đưa qua suối an toàn.

Nhưng khi lên bờ, Hưng đã kiệt sức do ngâm nước lạnh quá lâu và bị thương nhẹ ở chân trong lúc cứu người.

Dù vậy, anh vẫn tiếp tục cùng đồng đội đưa thương binh về trạm cứu chữa.

Sau trận vượt suối ấy, nhiều người trong đơn vị đã được cứu sống kịp thời.

Những người lính từng được cáng qua con suối năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh người tổ trưởng không ngại nguy hiểm, lao xuống dòng nước để giữ lại sự sống cho đồng đội.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Hưng là hình ảnh tiêu biểu của những tổ cáng thương binh trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần giữ lại sự sống cho biết bao chiến sĩ bằng lòng dũng cảm, sự bền bỉ và tinh thần đồng đội sâu sắc.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những con đường đã được mở rộng và an toàn hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, biết yêu thương và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn