Bài viết

Nhịp Cầu Gãy Giữa Đêm Trăng

Câu chuyện tái hiện trận đánh táo bạo vào cầu Quảng Trị năm 1967 của người chiến sĩ đặc công nước Nguyễn Hùng Lễ. Giữa hệ thống đèn pha, lưới thép và dòng sông Thạch Hãn đầy rẫy thủy lôi, anh đã dẫn đầu đồng đội bơi ngầm ròng rã nhiều giờ để đặt khối bộc phá áp mạn, chặt đứt tuyến đường tiếp viện chiến lược của địch.

Tây Ninh07/07/2026Lê Trần Minh Nhanh (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1967, sông Thạch Hãn (Quảng Trị) trở thành một trong những ranh giới rực lửa nhất của cuộc chiến. Để bảo vệ cầu Quảng Trị — cây cầu huyết mạch giúp quân đội Mỹ - Ngụy vận chuyển xe tăng, đại bác và lính thủy đánh bộ chi viện cho chiến trường giới tuyến, địch đã biến nơi đây thành một "pháo đài mặt nước".

Xung quanh các trụ cầu, chúng giăng hàng chục lớp lưới thép gai bùng nhùng sâu xuống tận đáy sông, thả thủy lôi dày đặc và bố trí các bè nổi cơ động lắp đèn pha công suất lớn quét liên tục. Cứ cách mười lăm phút, lính gác trên cầu lại ném xuống dòng sông một quả lựu đạn chày để chống đặc công nước của ta áp sát.

Nhiệm vụ đánh sập cây cầu chiến lược này được giao cho Đội Đặc công nước 126 do Nguyễn Hùng Lễ làm đội trưởng.

"Cầu Quảng Trị là cuống họng của địch ở bờ Nam. Chặt đứt cây cầu này, chúng ta sẽ bẻ gãy gọng kìm hành quân của chúng. Các đồng chí hãy nhớ: Chúng ta là người của sông nước, sông nước sẽ che chở chúng ta!" — Anh Năm Lễ trầm giọng quán triệt với đồng đội bên bờ sông vắng.

Đêm ngày 19 tháng 5, một vầng trăng khuyết lấp ló sau những đám mây xám. Đối với đặc công nước, đêm có trăng là điều tối kỵ vì ánh sáng dễ làm lộ bóng người trên mặt nước. Nhưng vì thời gian gấp rút, đoàn xe tăng địch dự kiến sẽ vượt cầu vào sáng hôm sau, anh Lễ quyết định nổ súng.

Anh cùng ba đồng đội mình trần, bôi bùn đen khắp người, ngậm ống thở bằng sậy rồi lặn xuống dòng nước xiết. Mỗi người đẩy theo một khối bộc phá định hình nặng hơn 20 ký được ngụy trang giống như những mảng rác trôi sông.

Dòng sông Thạch Hãn chảy xiết cuồn cuộn như muốn nuốt chửng những người chiến sĩ. Khi cách chân cầu khoảng một trăm mét, một quả pháo sáng vọt lên, mặt sông sáng rực như ban ngày. Đúng lúc đó, một tiếng OÀNH khô khốc vang lên. Một quả lựu đạn do lính gác trên cầu ném xuống nổ tung cách anh Lễ không xa. Sức ép của nước giáng mạnh vào màng nhĩ, máu từ tai anh rỉ ra, đầu óc choáng váng.

Anh cắn chặt môi để không bật ra tiếng động, ra hiệu cho đồng đội lặn sâu xuống đáy bùn, áp sát vào các kẽ rào kẽm gai. Với con dao găm nhỏ gài bên hông, Năm Lễ tỉ mẩn, nhẹ nhàng cắt từng sợi dây thép gai sắc lẹm dưới lòng sông tối đen. Mỗi động tác phải cực kỳ khéo léo để không làm lay động những chiếc lon rỗng dính lục lạc mà địch treo trên lưới.

Sau gần ba tiếng đồng hồ đấu trí đấu lực dưới lòng sông, Năm Lễ là người đầu tiên lọt qua mắt lưới, áp sát vào trụ cầu trung tâm — nơi chịu lực chính của cả cây cầu.

Dưới ánh đèn pha quét qua quét lại trên đầu, anh nhanh chóng cố định khối bộc phá vào chân trụ bê tông bằng hệ thống dây đai áp lực. Đôi bàn tay anh ngâm nước lâu ngày đã cứng đờ vì lạnh, nhưng khi gạt chốt hẹn giờ 20 phút, ngón tay anh chính xác tuyệt đối.

"Rút lui!" — Anh khẽ chạm vào vai đồng đội ra hiệu.

Khi bốn người chiến sĩ bơi ngược dòng về đến rặng sậy an toàn bên bờ Bắc, đồng hồ vừa vặn điểm phút thứ 20.

UỲNH!!!

Một tiếng nổ trầm hùng trầm đục dội lên từ lòng sông, kéo theo một cột nước lẫn bê tông, sắt thép bắn cao hàng chục mét. Cả vùng đất Quảng Trị như rung chuyển. Sức nổ khủng khổng lồ đã bẻ gãy đôi trụ cầu trung tâm. Cây cầu thép kiên cố đổ sụp xuống lòng sông Thạch Hãn, kéo theo cả trạm gác và hệ thống đèn pha của địch chìm vào bóng tối.

Tiếng còi báo động rú lên điên cuồng, địch bắn pháo sáng rực trời và xả súng liên thanh vô tội vạ xuống mặt nước, nhưng Nguyễn Hùng Lễ cùng đồng đội đã lặn sâu vào các con rạch nhỏ, rút về căn cứ an toàn trong niềm vui sướng vỡ òa.

Trận đánh sập cầu Quảng Trị của Nguyễn Hùng Lễ đã làm tê liệt hoàn toàn tuyến giao thông huyết mạch của địch suốt một tháng liền, tạo điều kiện cho quân chủ lực của ta bao vây và tiến công các căn cứ dã chiến ở bờ Nam giới tuyến.

Nguyễn Hùng Lễ đã bước qua thời hoa lửa bằng những dải san hô và dòng nước lạnh của những dòng sông quê hương. Câu chuyện của anh là minh chứng cho tinh thần "bám sông, bám nước", biến chính cơ thể mình thành những quả lôi sống xé toạc các công sự kiên cố nhất của kẻ thù, viết nên huyền thoại bất tử của lực lượng Đặc công Hải quân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhịp Cầu Gãy Giữa Đêm Trăng | Câu chuyện thời hoa lửa