Bài viết

NHỊP CẦU KHÔNG TÊN

Câu chuyện kể về chị Sáu – một nữ thanh niên xung phong, người giao liên dũng cảm trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa. Trong một trận bom ác liệt, chị đã dùng thân mình làm "cọc tiêu sống" để dẫn đoàn xe vận tải vượt qua trọng điểm an toàn, rồi hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi. Ở quê nhà, Mẹ của chị – một người phụ nữ mù lòa nhưng có thính giác nhạy bén – suốt mấy mươi năm vẫn ngồi bên bến sông, nghe tiếng bước chân người qua lại để tìm nhịp chân của đứa con gái duy nhất.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn những năm tháng chống Mỹ, mỗi mét đường đều thấm đẫm máu và mồ hôi. Sáu, cô gái có đôi mắt sáng và giọng hát vút cao, là tiểu đội trưởng tiểu đội giao liên. Nhiệm vụ của các cô là đảm bảo mạch máu thông tin và dẫn đường cho các đoàn xe vào Nam.

Đêm ấy, trời tối như hũ nút, mưa rừng xối xả làm sạt lở con đường độc đạo qua vực thẳm. Địch bắn pháo sáng liên tục, bom tọa độ cày nát mặt đường. Đoàn xe chở đạn dược quan trọng bị kẹt lại ngay điểm chết. Không một ánh đèn, không một lối đi rõ rệt. Sáu quyết định mặc chiếc áo trắng duy nhất của mình, đứng sát mép vực, dùng cơ thể làm mốc tiêu giữa làn mưa bom bão đạn."Nhìn theo vai tôi mà lái! Đừng sợ!" – Tiếng Sáu dõng dạc át cả tiếng nổ.Từng chiếc xe lần lượt vượt qua an toàn nhờ "ngọn đuốc sống" màu trắng ấy. Nhưng khi chiếc xe cuối cùng vừa qua khỏi, một quả bom lân tinh dội xuống ngay vị trí Sáu đứng. Cô ngã xuống vực sâu, thân xác hòa vào đại ngàn, chỉ còn lại chiếc khăn tay thêu hoa hồng quân đội vướng trên cành cây khô.Ở quê nhà miền Trung cát trắng, Mẹ của Sáu không còn nhìn thấy ánh sáng từ sau một trận càn của giặc. Mẹ sống bằng thính giác và niềm tin. Chiều nào mẹ cũng ra bến sông, nơi ngày xưa tiễn Sáu đi. Mẹ nghe tiếng bước chân của những người lính trở về: bước chân này nặng nề của người mang thương tích, bước chân kia vội vã của người thèm khát bữa cơm gia đình... nhưng không có nhịp chân sáo tinh nghịch của Sáu.Đồng đội của Sáu trở về, họ không nỡ nói sự thật. Họ nhận mẹ làm mẹ chung, thay nhau gửi thư, gửi quà về cho mẹ dưới danh nghĩa của Sáu. Mẹ cầm những bức thư, đôi tay run rẩy sờ lên dòng chữ mà mẹ không đọc được, mẹ mỉm cười: "Cái Sáu nhà tôi viết chữ vẫn cứng cáp lắm, nó bảo sắp về rồi."Thực ra, mẹ biết cả. Người mẹ Việt Nam ấy tinh tế đến lạ kỳ. Mẹ biết con mình đã hóa thành mây trắng, thành gió ngàn từ lâu. Mẹ giữ bí mật đó vì mẹ không muốn những người đồng đội của con phải đau lòng, và mẹ muốn tin rằng con mình vẫn đang sống ở một nơi nào đó rất gần.Kết thúc: Ngày mẹ mất, người dân tìm thấy dưới gối của mẹ là một xấp thư của đồng đội Sáu, cùng một nắm đất đỏ Trường Sơn mà các chiến sĩ mang về tặng mẹ. Mẹ đã đi gặp con mình. Những anh hùng như Sáu và những người mẹ như mẹ của chị đã lặng lẽ dệt nên hình hài đất nước bằng sự chịu đựng thầm lặng và lòng quả cảm phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn