Bài viết

Nhịp cầu nhỏ

Lào Cai03/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cánh đồng của xã có một con mương rộng chưa đầy ba mét.

Nước không sâu, nhưng mỗi mùa mưa, học sinh phải đi vòng gần một cây số để đến trường.

Người lớn quen rồi.

Trẻ nhỏ thì nhiều lần trượt ngã.

Trong cuộc họp thôn, ai cũng mong có cây cầu bê tông.

Nhưng kinh phí chưa đủ.

Một nhóm đoàn viên đề xuất làm một cây cầu gỗ tạm, bảo đảm an toàn trong thời gian chờ dự án.

Ý tưởng được nhiều người hưởng ứng.

Người góp vài tấm ván.

Người mang đinh.

Người cho mượn máy hàn.

Những bác thợ mộc nghỉ hưu cũng đến phụ.

Suốt ba ngày, tiếng cưa, tiếng búa vang lên từ sáng đến chiều.

Không ai hỏi ai được trả công bao nhiêu.

Ngày cây cầu hoàn thành, một cụ bà là người bước qua đầu tiên.

Bà dừng giữa cầu, chống gậy nhìn xuống dòng nước rồi mỉm cười:

– Hôm nay, tôi đi sang bên kia mà không cần chờ người dắt.

Câu nói ấy khiến nhiều người xúc động.

Ít tháng sau, cây cầu bê tông chính thức được xây dựng.

Cây cầu gỗ được tháo dỡ.

Có người tiếc.

Một bác thợ mộc xoa tay lên tấm ván cuối cùng rồi nói:

– Nó hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Đừng buồn vì cây cầu không còn.

Hãy vui vì từ nay sẽ không ai phải đi đường vòng nữa.

Chiều hôm ấy, những tấm ván cũ được tận dụng để làm ghế ngồi cho sân Nhà văn hóa.

Chúng tiếp tục một hành trình mới.

Cũng như những người trẻ, sau mỗi công trình, điều còn lại không chỉ là sản phẩm.

Mà là những nhịp cầu vô hình nối con người với con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn