Cựu chiến binh

Nhịp cầu treo qua suối và cuộn dây thừng tứa máu

"Sông suối quê mình hiền hòa, trong vắt là thế. Nhưng trong chiến tranh, mỗi khúc suối vắt ngang rừng đều có thể trở thành một cửa tử cheo leo."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Sông suối quê mình hiền hòa, trong vắt là thế. Nhưng trong chiến tranh, mỗi khúc suối vắt ngang rừng đều có thể trở thành một cửa tử cheo leo."

Phong Hải địa hình đồi núi dốc, suối ngầm chằng chịt. Cái đận tháng Hai năm 79, đơn vị ông rút về tuyến sau để lập phòng tuyến mới, phải vượt qua một con suối nước chảy xiết cuồn cuộn vì mưa rừng. Cầu gỗ bị pháo địch bắn gãy sập từ chiều. Cả đại đội kẹt lại bên này bờ, mà thám báo giặc thì đang đánh hơi đuổi theo sát rạt.

Không chần chừ được nữa, thằng Toản - tiểu đội trưởng công binh - cởi phăng cái áo trấn thủ, quấn một cuộn dây thừng to tết bằng bẹ chuối và dây mây quanh bụng. Nó ngậm một đầu dây, gieo mình xuống dòng suối đục ngầu, đá hộc va lộc cộc dưới đáy.

Nó bơi được nửa dòng thì sức đuối, một dòng xoáy cuốn nó chìm nghỉm. Cả đám trên bờ nín thở. Một lúc sau, đầu nó ngoi lên, trán bê bết máu vì va phải đá tảng. Nó cắn răng lết được sang bờ bên kia, vội vã buộc đầu dây vào một gốc cây si già.

Từ bên này, anh em cứ bám vào cái dây mây mỏng manh ấy mà đu người qua dòng nước xiết. Thằng Toản đứng bên kia bờ, hai tay gồng lên giữ chặt thân dây để nó không bị chùng. Khi người cuối cùng sang đến nơi, đôi bàn tay của thằng Toản đã bị dây thừng cứa rách bươm, máu tứa ra hòa vào dòng nước mưa lạnh buốt.

Bây giờ đi dọc Phong Hải, thấy cầu bê tông, cầu treo kiên cố bắc qua suối để bà con đi lại an toàn, ông lại nhớ đôi bàn tay nát tươm của thằng Toản ngày ấy. Để có những nhịp cầu bình yên hôm nay, đã từng có những người lấy chính thân mình và máu thịt mình ra làm cầu nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn