Nhịp Cầu Trước Bình Minh
Câu chuyện kể về một đêm khẩn trương sửa cầu sau trận bom để bảo đảm tuyến vận tải không bị gián đoạn. Qua lời kể của nhân chứng, tinh thần trách nhiệm và ý chí của những người thanh niên xung phong hiện lên đầy xúc động.
Ông Lưu Văn Thành tham gia lực lượng thanh niên xung phong từ năm 1971. Nhiệm vụ của đơn vị ông là sửa đường, lấp hố bom và khôi phục các cây cầu bị hư hỏng để các đoàn xe có thể tiếp tục hành quân.
Một đêm đầu mùa mưa, sau nhiều đợt không kích, cây cầu gỗ bắc qua con suối lớn bị đánh sập. Nếu không sửa kịp trước sáng hôm sau, hàng chục xe chở lương thực và thuốc men sẽ phải dừng lại phía sau.
Ngay trong đêm, cả đơn vị mang theo đèn bão, dây cáp và những thân gỗ đã chuẩn bị sẵn. Dưới ánh đèn mờ và tiếng nước suối chảy xiết, từng người chia nhau công việc. Người khiêng gỗ, người đóng cọc, người buộc dây. Ai cũng làm việc khẩn trương vì thời gian không còn nhiều.
Gần nửa đêm, một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống. Dòng nước dâng cao khiến việc dựng cầu càng thêm khó khăn. Có lúc một thân gỗ bị nước cuốn trôi, mọi người phải cùng nhau kéo lại trong giá lạnh.
Đến khi bầu trời vừa hửng sáng, nhịp cầu cuối cùng cũng được lắp xong. Đúng lúc ấy, đoàn xe đầu tiên xuất hiện. Từng chiếc xe chầm chậm vượt qua cây cầu mới sửa trong tiếng vẫy tay và nụ cười của những người thanh niên xung phong. Không ai kịp nghỉ ngơi, nhưng ai cũng cảm thấy niềm vui vì nhiệm vụ đã hoàn thành.
Nhiều năm sau, ông Lưu Văn Thành vẫn nhớ rõ khoảnh khắc mặt trời ló rạng phía sau ngọn núi, soi sáng cây cầu còn thơm mùi gỗ mới. Ông nói rằng đó là một trong những bình minh đẹp nhất cuộc đời mình, bởi phía sau mỗi chuyến xe đi qua là biết bao hy vọng dành cho những người đang ở tiền tuyến.
Đối với ông, cây cầu năm ấy không chỉ nối hai bờ con suối mà còn nối liền niềm tin, lòng quả cảm và tinh thần đoàn kết của một thế hệ đã sống, lao động và cống hiến trong thời hoa lửa. Những ký ức ấy luôn nhắc nhở con cháu hôm nay biết trân trọng hòa bình và gìn giữ những giá trị mà cha ông đã dày công vun đắp.



