Bài viết

NHỊP CHÈO KHUA NƯỚC ĐÊM TRĂNG

Câu chuyện kể về anh Nghĩa, một chiến sĩ đặc công thủy vùng Đồng Tháp Mười. Anh hy sinh khi lặn xuống sông để gắn mìn vào tàu chiến địch, chấp nhận tan xác cùng con tàu để bẻ gãy một cuộc hành quân quy mô lớn. Ở quê nhà, Mẹ của anh – Mẹ Tư – là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, người đã dùng chiếc xuồng ba lá của mình để chở hàng ngàn lượt bộ đội qua sông ngay dưới tầm mắt của đồn bốt giặc. Câu chuyện tôn vinh sự mưu trí của người chiến sĩ vùng sông nước và tấm lòng sắt son của người mẹ đất phương Na

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vùng sông nước miền Tây những năm đánh Mỹ rực lửa, chiếc xuồng ba lá của Mẹ Tư giống như một "con thoi" kết nối giữa các căn cứ cách mạng. Nghĩa, con trai út của mẹ, là một chiến sĩ đặc công thủy có biệt tài lặn sâu như rái cá. Hai mẹ con cùng chung một chiến hào: mẹ giữ bến sông, con giữ dòng nước.

Một đêm trăng khuyết, một hạm đội tàu chiến của địch từ sông Tiền đổ về định càn quét vùng căn cứ. Để ngăn chặn, Nghĩa nhận nhiệm vụ bí mật áp sát tàu chỉ huy. Anh chia tay mẹ bên rặng bần, chỉ kịp ăn vội bát cơm nguội mẹ nấu. "Xong việc con về ngay, mẹ đổ bánh xèo cho con ăn nha!" – Nghĩa cười rạng rỡ rồi lặn mất tăm dưới dòng nước đục ngầu.Khi khối thuốc nổ được gắn vào mạn tàu cũng là lúc đèn pha của địch quét trúng Nghĩa. Để đảm bảo tàu địch phải nổ tung và không cho chúng có cơ hội tháo gỡ, Nghĩa đã quyết định kích nổ thủ công ngay tại chỗ. Một cột lửa khổng lồ dựng đứng giữa dòng sông. Hạm đội địch bị tê liệt, nhưng Nghĩa cũng vĩnh viễn hòa mình vào phù sa của dòng sông mẹ.Mẹ Tư đứng trên bờ, nhìn ánh lửa rực trời, trái tim mẹ thắt lại. Mẹ biết, đứa con của mẹ đã hóa thân thành sóng nước. Đêm đó, mẹ không khóc, mẹ lại lặng lẽ chèo xuồng đi đón những người đồng đội của Nghĩa đang bị kẹt lại phía bên kia bờ. Mẹ bảo: "Thằng Nghĩa nó nằm xuống để bảo vệ bến sông này, mẹ phải giữ bến cho đến ngày độc lập."Hòa bình lập lại, Mẹ Tư được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Căn nhà nhỏ ven sông của mẹ giờ là nơi dừng chân của những người lính cũ. Mỗi mùa nước nổi, mẹ lại đổ bánh xèo, đặt một đĩa lên bàn thờ con, rồi lại bơi xuồng ra đoạn sông năm xưa thả những cánh hoa lục bình tím ngắt.Mẹ thường kể với đám trẻ trong xóm: "Máu của cha anh các con chảy trong dòng sông này, nên cá tôm mới ngọt, lúa gạo mới thơm. Đừng bao giờ làm bẩn dòng nước của quê hương mình."Trong những đêm trăng sáng, người dân vẫn nghe thấy nhịp chèo khua nước đều đặn trên sông. Họ bảo đó là linh hồn của những anh hùng như Nghĩa đang đi tuần tra, bảo vệ sự bình yên cho xóm làng. Và trên bờ, ngọn đèn dầu của Mẹ Tư vẫn luôn thắp sáng như một lời hứa thủy chung với đất nước.Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh chiếc xuồng ba lá của mẹ thong dong trên mặt nước phẳng lặng. Những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để dòng sông lại chảy hiền hòa, và những bà mẹ anh hùng chính là những người giữ gìn linh hồn của đất nước qua bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn