Nhịp Chèo Thầm Lặng Trên Bến Sông Xưa
Bài viết là dòng hồi ức về ông Trần Văn Sáu (Sáu Sứ), một chiến sĩ giao liên đường thủy kiên cường tại xã Hưng Long. Với chiếc xuồng ba lá và tài ngụy trang khéo léo, ông Sáu đã biến những khúc sông quanh co thành tuyến đường huyết mạch, bí mật đưa rước vô số cán bộ và vận chuyển tài liệu, vũ khí vào cứ điểm an toàn. Bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm, đặc biệt là trong trận càn năm 1969, nhịp chèo thầm lặng của ông đã góp phần không nhỏ vào thắng lợi của lực lượng cách mạng địa phương, để lại tấm gương sáng cho thế hệ mai sau.

Dòng sông uốn lượn ôm lấy xã Hưng Long hôm nay luôn mang dáng vẻ hiền hòa, êm ả, chở nặng phù sa nuôi dưỡng những vườn cây trái xanh tươi. Nhưng ẩn dưới mặt nước yên bình ấy là những trang sử hào hùng của một thời khói lửa. Trong số những con người đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho bến sông này, người dân nơi đây vẫn luôn nhắc nhở nhau về ông Trần Văn Sáu, hay còn gọi là ông Sáu Sứ – một "người lái đò cách mạng" thầm lặng và mưu trí.
Sinh ra trong một gia đình chài lưới nghèo, từ nhỏ Sáu Sứ đã thuộc nằm lòng từng doi cát, từng luồng nước xoáy trên khúc sông quê hương. Đầu những năm 60, khi phong trào cách mạng miền Nam sục sôi, ông tham gia đội giao liên mật. Chiếc xuồng ba lá đánh cá hằng ngày của ông được cải tạo lại, thiết kế thêm một khoang vách kép dưới đáy để giấu tài liệu, súng đạn và đôi khi là nơi ẩn nấp tạm thời của cán bộ khi có địch tuần tra gắt gao.
Gia đình ông kể lại, kỹ năng giao liên của ông Sáu Sứ đạt đến độ "nghệ thuật". Ông quy ước những tín hiệu an toàn bằng chính nhịp gõ mái chèo vào mạn thuyền hay những câu hò vãn cảnh mộc mạc. Sự kiện đáng nhớ nhất là vào đêm rằm tháng Bảy năm 1969, địch phong tỏa toàn bộ các bến đò nhằm truy bắt một đồng chí cán bộ cấp cao đang trên đường rút về bưng biền. Giữa vòng vây, ông Sáu giả vờ làm một gã bợm nhậu say xỉn, chèo xuồng lảo đảo, miệng nghêu ngao hát. Sự liều lĩnh và nét diễn xuất thần của ông đã đánh lừa được mắt xích kiểm soát của giặc, đưa đồng chí cán bộ vượt sông an toàn ngay dưới mũi súng địch.
Ngày đất nước trọn niềm vui, ông Sáu Sứ từ chối mọi sự tưởng thưởng, lại lặng lẽ trở về với mái lá đơn sơ và chiếc xuồng câu quen thuộc. Ông sống một đời thanh bần nhưng luôn tự hào vì đã giữ trọn vẹn lời thề với non sông. Cho đến những ngày cuối đời, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm vui mỗi khi thấy lớp trẻ khoác áo xanh tình nguyện về làm công tác xã hội tại địa phương.
Ông Sáu Sứ đã hòa mình vào cát bụi, nhưng "nhịp chèo thầm lặng" của ông vẫn còn vang vọng mãi. Nhìn lại những tấm gương kiên trung như ông, thế hệ trẻ thuộc Chi đoàn trường THCS Qui Đức chúng tôi càng thêm trân quý nền hòa bình hiện tại. Mỗi đoàn viên tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm với cộng đồng để tiếp nối truyền thống yêu nước, xây dựng quê hương Hưng Long ngày càng phát triển, giàu đẹp.



