NHỊP THỜI GIAN KHÔNG NGƯNG
Trong một góc nhỏ của phòng truyền thống đơn vị, có một chiếc đồng hồ đeo tay đã cũ. Mặt kính trầy xước, kim phút đã hơi lệch, nhưng mỗi ngày vẫn được lên dây cót cẩn thận.
Bên dưới chiếc đồng hồ là dòng chữ: “Kỷ vật của thợ sửa đồng hồ Trần Văn Đạt.”
Ngày trước, Đạt không phải là bộ đội. Anh là thợ sửa đồng hồ ở một thị trấn nhỏ ven sông. Tiệm của anh chỉ có vài hộp dụng cụ, một chiếc kính lúp và hàng chục chiếc đồng hồ cũ của khách mang đến sửa.
Nhưng khi đất nước bước vào thời chiến, anh nhập ngũ.
Trong ba lô của Đạt, ngoài quân trang, vẫn luôn có chiếc hộp đồ nghề nhỏ.
Đồng đội ban đầu không hiểu:
“Đi chiến trường mang đồng hồ làm gì?”
Đạt cười:
“Để biết còn bao lâu nữa mà trở về.”
Không ai ngờ câu nói nửa đùa ấy lại theo anh suốt những năm tháng khói lửa.
Trong đơn vị, Đạt trở thành người “giữ thời gian”.
Đồng hồ của ai hỏng, anh đều sửa.
Kim đứng.
Máy kẹt.
Dây đeo đứt.
Anh đều kiên nhẫn tháo ra, lau chùi, chỉnh lại từng bánh răng nhỏ.
Anh nói:
“Đồng hồ chạy thì mình còn đi tiếp được.”
Những buổi hành quân dài, có người nhìn đồng hồ rồi hỏi:
“Còn bao lâu nghỉ?”
Đạt thường đáp:
“Cứ đi đến khi kim chạy hết vòng này.”
Có hôm giữa rừng, một chiến sĩ trẻ bị thương nhẹ, nằm nghỉ dưới gốc cây. Anh nhìn đồng hồ của mình rồi thở dài:
“Chắc không kịp về nhà rồi.”
Đạt ngồi xuống bên cạnh, tháo chiếc đồng hồ của anh ra, lau sạch lớp bụi rồi đặt lại vào tay:
“Đồng hồ còn chạy, là còn kịp.”
Chiến sĩ ấy không nói gì, chỉ siết chặt chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay.
Một lần khác, trước giờ xuất kích, cả đơn vị ngồi kiểm tra lại trang bị.
Đạt lặng lẽ đi một vòng, nhìn từng chiếc đồng hồ của đồng đội.
Có cái chạy nhanh.
Có cái chạy chậm.
Có cái đã ngừng hẳn.
Anh sửa những cái còn sửa được, còn những cái không thể, anh chỉ im lặng lắc đầu.
Không ai hỏi thêm.
Sau trận đánh ấy, Đạt không trở về.
Người ta chỉ tìm thấy chiếc hộp dụng cụ nhỏ nằm dưới một gốc cây, bên trong là vài chiếc đồng hồ đã được sửa lại ngay ngắn, cùng một mảnh giấy gấp đôi.
Trên mảnh giấy chỉ có một dòng chữ:
“Nếu đồng hồ còn chạy, hãy tiếp tục đi.”
Chiến tranh kết thúc.
Những người còn sống trở về, mang theo ký ức về người thợ sửa đồng hồ luôn nói chuyện với thời gian.
Chiếc đồng hồ của Đạt được đưa về phòng truyền thống. Nó không chạy nữa, nhưng mỗi khi có người lên dây cót, kim lại nhích nhẹ như một nhịp ký ức còn sống.
Nhiều năm sau, một cựu chiến binh già đứng rất lâu trước chiếc đồng hồ ấy. Ông khẽ nói:
“Ngày đó, mỗi lần nhìn đồng hồ của Đạt, tôi đều tin mình còn có ngày trở về.”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng tích tắc rất khẽ – như thể thời gian của một thế hệ vẫn đang tiếp tục chạy trong ký ức của những người ở lại.
Chiếc đồng hồ năm xưa không chỉ đo thời gian.
Nó đã giữ lại tuổi trẻ, sự sống và niềm tin của những người lính trong những năm tháng hoa lửa.



