Bài viết

Nhớ (1)

Đồng Tháp17/07/2026Đoàn phường Cao Lãnh (Đoàn phường Cao Lãnh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thinh (thầy giáo Thinh). Ông sinh năm 1908 (Mậu Thân) tại Bình Hàng, tổng Phong Nẩm, tỉnh Sa Đéc, tốt nghiệp trường Sư phạm (École Normale) Sài Gòn, giáo viên từ năm 1928 đến năm 1959, biệt phái về trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ năm 1960, giữ chức giám học. Ông sử dụng đàn kìm (nguyệt), tranh và tỳ bà. Anh em của ông toàn là tiến sĩ, bác sĩ, họa sĩ, phu nhân của ông là hộ sanh và là chủ nhà bảo sanh Ngọc Lành ở hẻm đường Audouit (Cao Thăng). Ngoài đời, từ năm 1945, ông nằm trong nhóm lão thành nhạc tài tử miền Nam gồm có quý ông: Cao Hoài Sang, Nguyễn Văn Kỳ (Chín Kỳ), Lê Văn An bác sĩ Nguyền Văn Bửu, Bùi Văn Hai, ca sĩ là bà Hồ Thị Bửu (bà Mười Ba, phu nhân giáo sư Phạm Văn Nghi) và tôi là Nguyễn Vĩnh Bảo.

Năm 14 tuổi, ông Nguyễn Văn Thinh học lớp nhứt trường tiểu học Thủ Dầu Một. Thời điểm này, ông học đàn với ông Mười (thầy đàn tên tuổi ở Thủ Dầu Một), sau đó với cụ Tám Hạnh ở đường Faucault (Lý Trần Quản và nay là Thạch Thị Thanh, Tân Định) và cụ Sáu Thới (thân phụ của nhạc sĩ Tư Bường).

Khoảng năm 1930, ông tham gia vào ban tài tử Cao Hoài Diêu, một trong những ban nổi tiếng nhứt ở miền Đông. Năm 1938, ban này có buổi trình diễn tại Société Philhar - monique (sau là trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ), số 112 đường Nguyễn Du, quận 1. Ban nhạc gồm có quý ông: Nguyễn Văn Thinh (đàn kìm), Châu Văn Sáu (tức ông Ba Laitière) (đàn tranh), Tảm Đuổi (đàn cò), Ba Đồng (đàn cò), cụ Sảu Thởi (thổi tiêu), Tư Bường (con cụ Sáu Thới) (đàn độc huyền), Tư Kiều (đàn tam), bác sĩ Châu (đàn tỳ bà), bác sĩ Nguyễn Văn Nhã (thân phụ luật sư Nguyễn Phước Đại) (đàn tranh). Về phía ca có các bà: Tư Cần Đước, Hai Quạ (phu nhân nhạc sư Chín Kỳ), Ba Nhơn.

Bài bản nhiều và ngón đàn căn bản. Đối với ông, âm nhạc

là thú vui giải trí. Năm 1958, ông sắp về hưu, tôi đứng ra vận động để trường mời ông về đảm nhiệm chức giám học thay cho giáo sư Nguyên Hữu Ba (1961). Ông Thinh nghỉ hưu ở trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ khoảng năm 1964. Sau 30.4.1975, mặc dù tuổi cao, ông vẫn hăng say tiếp tục cộng tác với Viện Âm nhạc, số 2 đường Trần Quý Khoách, Tân Định. Ông qua đời vào tuổi 86.

Ông Cao Hoài Sang sanh ngày 11.9.1901 tại làng Thái Bình, tỉnh Tây Ninh. Thân phụ của ông là Cao Hoài Ân, thân mẫu là Hồ Thị Lự. Ông là công chức cấp cao thời Pháp thuộc (Tham tá Sở Quan thuế - Commis des Douanes & Régies). Nhà ông có 3 anh em:

- Cao Đức Trọng (Thiên Phong Tiếp Đạo - Hiệp Thiên Đài),

- Cao Thị Cường (Thiên Phong Nữ Giáo sư - Cửu Trùng Đài),

- Cao Hoài Sang (Thiên Phong Thượng Sanh - Hiệp Thiên Đài).

Ông thuộc gia đình âm nhạc tài từ miền Nam gạo cội Cao Huỳnh Cư. Ông chơi đàn tỳ bà, thuộc nhiều bài bản và soạn lời ca rất có giá trị cho nhiều nhạc mục tài tử miền Nam

Ngày 14.5.1957, ông thay mặt Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc về Tòa thánh Tây Ninh cầm giềng mối Đạo. Ông ngọa bịnh và qua đời ngày 21.4.1971 tại tư gia số 36/24 đường Cô Giang, hưởng thọ 71 tuổi. Từ ngày 14.5.1957 về Tòa Thánh Tây Ninh đến ngày quy thiên, tính ra là 14 năm thiếu 20 ngày.

Ông Lê Văn An (Năm An). Ông An tư chức cảng Nhà Rồng (Messageries Maritimes) Khánh Hội. Ông chuyên về đàn tranh, bài bản cũng gần tương đương với ông Thinh. Khoảng năm 1960, ông có dạy năm tháng tại trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn.

Ông Phạm Văn Nghi (Tư Nghi). Ông Nghi trước đây làm thư ký quận Gò Vấp. Phu nhân là danh ca Hồ Thị Bửu (tục danh bà Mười Ba, chị bà Mười Bốn, phu nhân ông Nguyễn Văn Lượng, chủ nhà thuốc Nhành Mai sản xuất cao đơn hoàn tán, nổi danh nhứt là thuốc dán hiệu Con Rắn và thuốc trị ghẻ ngứa). Ông Nghi sử dụng nhiều loại nhạc khí như: tranh, kìm, cò, gáo. Bài bản nhiều, đàn cơ bản. Hai ông bà không con, nên nhà ông nuôi lủ khủ gần chục đứa trẻ 9, 10 tuổi, dạy cho chúng đàn ca múa hát, trong đó có cô Ngọc Dung, trước đây nằm trong nhóm Hoa Sim (Phạm Thủy Hoan, Ngọc Dung, Phương Oanh). Cô Ngọc Dung hiện dạy đàn tranh tại California, Hoa Kỳ. Tại trường Nhạc, ông Tư Nghi từng dạy đàn tranh và đàn cò, bà thì dạy ca. Ông bà đã qua đời khoảng trên 10 năm tại Định Quán.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn