nhớ lại ký ức xưa
Chiến thắng Điện Biên Phủ năm xưa (7-5-1954) làm thế giới phải nhớ mãi đến tên tuổi Võ Nguyên Giáp và Đại thắng mùa xuân đánh thắng đế quốc Mỹ (30-4-1975) gọi tên người chỉ huy đầu tiên chỉ đạo đội quân nhân dân chiến thắng hai đế quốc sừng sỏ nhất thế giới lúc bấy giờ, nhưng chưa từng được đào tạo bài bản qua một trường quân sự nào. Những chiến thắng “thần thánh” đó đã chấm dứt hoàn toàn sự đô hộ của thực dân, đế quốc ở Đông Dương, cổ vũ phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới tiếp tục vùng lên và giành thắng lợi. Với Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì luôn luôn khiêm tốn, thường tránh những lời ngợi khen của báo giới, ký giả dành cho mình. Đại tướng luôn tâm niệm rằng, không có chiến thắng nào trong chiến tranh là đẹp cả. Phải, trước khi trở thành người chỉ huy quân đội thì Võ Nguyên Giáp là một thầy giáo dạy lịch sử, từ những buổi đầu khởi nghĩa dành chính quyền ông đều căn dặn đoàn quân của mình là luôn cố gắng giải quyết sự việc trước hết bằng hòa bình, thương thuyết, Người không ủng hộ chiến tranh và thường gọi những cuộc chiến là những sai lầm do những kẻ hiếu chiến tạo ra. Đó cũng là điều rất nhân văn và đặc biệt trong phong cách của Đại tướng có một không hai này. Sau những chiến thắng, khi các chiến sĩ hò reo vui mừng thì người tướng soái đứng đầu toàn quân ấy lại ngậm ngùi rơi nước mắt lặng lẽ, thương tiếc biết bao chiến sĩ đã ngã xuống, nhiều người lính phải chịu thương tật vì đạn bom, những mất mát là quá lớn, đau đớn lắm. Sau này cũng thế khi những lần được hỏi về chiến công vĩ đại năm xưa, người chỉ huy huyền thoại năm nào cũng đều xúc động nhắc về sự lãnh đạo tài tình của Bác Hồ, của Đảng, về sự chiến đấu hy sinh quên mình của dân và quân ta. Riêng Đại tướng chỉ xem phần đóng góp của mình như một giọt nước giữa bao la biển cả, xem mình bình đẳng với những người lính. Đại tướng luôn nhắc nhở các thế hệ nhớ về những sự hy sinh quên mình của các chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc.



