Nhớ mãi ngày Đà Nẵng giải phóng - Dựa trên câu chuyện có thật tại gia đình bà Đặng Thị Đà - Thôn An Trạch, xã Hòa Tiến, Thành phố Đà Nẵng.
Những ngày cuối tháng Ba năm 1975, cả thành phố Đà Nẵng chìm trong khói lửa chiến tranh. Người người sống trong lo âu, nhưng trong tim vẫn cháy lên một niềm hi vọng về ngày hòa bình.
Đà ôm mẹ thổn thức:
- Mẹ ơi… ngoài kia tiếng súng lại vang lên rồi. Mấy hôm nay con thấy mọi người ai cũng chạy ra, chạy vô chộn rộn lắm. Bao giờ chiến tranh mới kết thúc hả mẹ?
- Ráng lên con. Mẹ tin…ngày đất nước yên bình sắp tới rồi.
Đà khi ấy mới mười tuổi, sống cùng mẹ tại thôn An Trạch, xã Hòa Tiến, thành phố Đà Nẵng. Mấy hôm nay, đêm nào cũng vậy, mẹ cô bé - người nữ du kích giỏi giang, tháo vát dường như thức trắng, lắng nghe từng động tĩnh xa gần. Có đêm, bà đi ra trận địa đến tận gần sáng mới về, người lấm lem bùn đất. Ngoài kia, bom rơi, đạn lạc như xé toạc cả không gian nơi làng quê yên tĩnh, quân địch và quân ta giao tranh vô cùng ác liệt. Từng đoàn người lặng lẽ rời đi, nhưng trong tim cô bé lại dấy lên một niềm tin âm ỉ: ngày giải phóng đã rất gần. Bởi lẽ, mẹ đã truyền cho cô một niềm tin mãnh liệt vào điều ấy.
Rạng sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, thành phố như thức dậy trong một bầu không khí khác lạ. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng gọi nhau khẽ khàng mà rộn ràng:
- Bà con ơi…..ơi…..! Bộ đội giải phóng đang tiến vào thành phố đấy bà con!
- Thật không vậy? Có phải hòa bình rồi không? – Bà con gọi nhau í ới…
Từ đầu ngõ, Đà nhìn thấy những người lính giải phóng trong bộ quân phục còn lấm bụi đường, ánh mắt sáng ngời. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió sớm, nổi bật giữa bầu trời trong xanh.
- Bà con ơi! Đà Nẵng mình, hoàn toàn giải phóng rồi!
- Mẹ ơi! Cờ Tổ quốc kìa! Thành phố mình được tự do rồi! Vậy là chiến tranh kết thúc rồi. Ba mình và các chú ngã xuống không uổng phí rồi mẹ ơi! – Đà chạy tới ôm lấy mẹ, hớn hở còn hơn cả lúc được mẹ cho mấy viên kẹo đường mỗi lúc đi chợ về.
Nước mắt mẹ chực tràn:
- Ừm, ba của con và các chú sẽ mỉm cười thôi mà. Đà Nẵng mình được giải phóng rồi. Hòa bình đổi lấy từ máu xương của bao người, giá trị lắm, giá trị lắm con gái ạ!
Đoạn mẹ quay sang các chú bộ đội:
- Cảm ơn các anh em! Các anh em đã quá vất vả rồi!
- Tất cả chúng ta đều là những chiến sĩ can trường trên mặt trận này. Đà Nẵng giải phóng rồi, bà con mình ơi!
Khi mặt trời lên cao, Đà Nẵng chính thức hoàn toàn được giải phóng. Những con đường từng bị chia cắt bởi chiến tranh nay tràn ngập sắc đỏ cờ Tổ quốc. Không còn ranh giới của sự sợ hãi, chỉ còn lại niềm vui vỡ òa của một thành phố được trở về với đất nước. Mảnh đất Hòa Tiến anh hùng từ nay đã lặng tiếng bom rơi. Hai mẹ con Đà bước đi trên con đường quê thênh thang, đượm mùa lúa chín. Những bước đi hạnh phúc tràn đầy khi bắt đầu từ giờ phút này đây, đã được là con dân của một đất nước tự do, hòa bình thật sự.
Ngày 29/3 ấy không chỉ là ngày chiến thắng, mà là ngày Đà Nẵng thức dậy sau những năm dài đau thương, mở ra một chặng đường mới - chặng đường của hòa bình, xây dựng và phát triển.



