Nhớ mãi ngày tháng đó
Sáng ngày 30/4/1975, tại Dinh Độc Lập, Bùi Tín có mặt trong khoảnh khắc mà cả dân tộc đã chờ đợi suốt nhiều năm. Không khí lúc ấy không giống bất kỳ trận đánh nào – nó là sự giao thoa giữa căng thẳng, hồi hộp và hy vọng.
Sáng ngày 30/4/1975, tại Dinh Độc Lập, Bùi Tín có mặt trong khoảnh khắc mà cả dân tộc đã chờ đợi suốt nhiều năm. Không khí lúc ấy không giống bất kỳ trận đánh nào – nó là sự giao thoa giữa căng thẳng, hồi hộp và hy vọng.Trước đó, chiến tranh vẫn còn hiện hữu. Những ngày cuối cùng đầy biến động, thông tin dồn dập, tình hình thay đổi từng giờ. Nhưng khi những chiếc xe tăng tiến vào dinh, mọi thứ như lắng lại.Ông kể rằng, khi bước vào bên trong, ông không cảm nhận được sự hân hoan ồn ào, mà là một sự yên tĩnh lạ thường. Những con người ở đó – cả hai phía – đều hiểu rằng một giai đoạn lịch sử vừa khép lại.Khoảnh khắc lá cờ được kéo lên không chỉ là dấu mốc chính trị, mà còn là sự chấm dứt của bao nhiêu năm đau thương. Ông không nghĩ đến chiến thắng cá nhân, mà nghĩ đến những người đã không còn sống để chứng kiến ngày này.Đó là một buổi sáng không thể quên – buổi sáng mà chiến tranh kết thúc, nhưng ký ức về nó sẽ còn mãi.



