Bài viết

Nhớ mãi tình đồng đội

Phú Thọ14/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, chàng trai Nguyễn Thanh Khoa nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc khi vừa tròn 19 tuổi. Tháng 7/1968, ông được phân công vào chiến trường 559 làm Trạm trưởng tiểu tu, kích kéo xe tại chốt trọng điểm Văng Mu (Lào) - một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Nói là trọng điểm bởi đèo Văng Mu có chiều dài hơn 6km, một bên vực sâu lại độc đạo chưa mở được đường tránh. Địch coi đèo Văng Mu như “cuống họng” để tuồn hàng xuống Đường 9. Vì thế, địch đã dồn bom đạn trút xuống nơi đây hòng cắt đứt chiếc “cuống họng” này.

“Ban ngày, địch ném bom đánh phá tuyến đường còn ban đêm chúng thả pháo sáng rực trời để săn lùng xe. Có những chuyến xe chở đồ chi viện cho miền Nam bị máy bay địch đánh hỏng, rơi xuống vực sâu hàng trăm mét. Nhiệm vụ của tôi cùng đồng đội khi ấy là bằng mọi cách tìm và kích kéo được những chiếc xe lên, bất kể ngày đêm. Những chiếc xe nặng từ 5 đến 7 tấn, có ngày kéo đến 5 chiếc. Kéo vào ban đêm thì không được dùng đèn, dùng là địch biết thả bom ngay. Hôm nào trăng sáng thì may mắn, còn không thì cứ lần mò mà kéo tay trần. Có lần đang kéo xe thì máy bay địch đến ném bom, toàn thân bị vùi trong đất. Dù bị thương nhưng anh em vẫn động viên tiếp tục làm nhiệm vụ”, ông Khoa bồi hồi kể lại.

Nhớ về những ngày chiến đấu cùng các đồng đội, nhớ cả giây phút đồng đội hy sinh, những cảm xúc cứ ùa về vẹn nguyên trong ký ức. Dừng lại một lúc, ông Khoa nghẹn ngào kể: “Ngày 25/7/1971, khi ấy khoảng 9h tối, đồng đội Nguyễn Văn Uy - là em út trong đội lái xe đến trạm và nói rằng, cần thêm người đến địa điểm kích kéo. Là phiên tôi được nghỉ nhưng lúc ấy trong đầu chẳng nghĩ ngợi gì, tôi xung phong đi.

Vừa rời khỏi trạm khoảng 500m, bị bom rơi trúng, cả hai chúng tôi đều bị thương, nhưng cậu Uy gục tại chỗ. Tôi phải nhanh tay giữ lấy vô lăng rồi tấp vào hầm gần đó, kéo người đồng đội ra khỏi xe rồi trú trong hầm. Giấu xe, che mắt địch, lúc đó, tôi nghĩ chẳng ai sống nổi.

Sáng tỉnh dậy, tôi thấy mình được cứu, cơ thể chằng chịt những vết thương được băng bó cẩn thận. Tôi thấy mình may mắn vì còn sống, Uy đã hy sinh. Khoảnh khắc đó, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy đau lòng...”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhớ mãi tình đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa