Bài viết

NHỚ MỘT BỮA CƠM GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

NHỚ MỘT BỮA CƠM GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỚ MỘT BỮA CƠM GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Trong rất nhiều câu chuyện về chiến tranh, có những câu chuyện nghe qua tưởng như rất bình thường, nhưng khi được kể bởi chính người từng trải qua, chúng lại khiến người nghe xúc động. Với bác Nguyễn Viết Lực, một trong những ký ức khó quên là những bữa cơm giữa chiến trường. Đó không phải những bữa cơm đầy đủ như hôm nay mà đôi khi chỉ là một chút lương thực được chia đều cho cả đơn vị. Thế nhưng chính những bữa cơm đơn sơ ấy lại chứa đựng tình đồng đội và tình quê hương sâu sắc.

Bác kể rằng trong những ngày hành quân, việc có một bữa ăn đầy đủ là điều không dễ dàng. Có lúc cơm ít, thức ăn càng ít hơn. Người lính phải biết tiết kiệm từng hạt gạo, từng miếng thức ăn. Nhưng điều đặc biệt là dù thiếu thốn, mọi người vẫn chia sẻ cho nhau.

“Có khi chỉ có một ít cơm thôi nhưng anh em ngồi với nhau vẫn vui. Người này nhường người kia một miếng. Bây giờ nghĩ lại thấy những bữa cơm ấy tuy nghèo nhưng tình cảm thì rất đầy”, bác Lực nói.

Chúng tôi hình dung ra một góc rừng giữa những ngày chiến tranh. Những người lính trẻ ngồi sát bên nhau, trên tay là những phần cơm đơn sơ. Không có bàn ghế, không có bát đũa đầy đủ, không có những món ăn mà cuộc sống hôm nay coi là bình thường. Nhưng trong những đôi mắt trẻ ấy là một niềm tin rất lớn: tin vào đồng đội, tin vào ngày đất nước hòa bình.

Bác kể rằng những lúc được nghỉ, anh em thường kể chuyện quê nhà. Người Thanh Hóa kể về cánh đồng, con sông, mái đình, bến nước. Người ở nơi khác lại kể về quê mình. Mỗi câu chuyện quê hương trở thành một cách để những người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ nhà.

Bác Lực nhớ nhất những câu chuyện về mẹ. “Những người đi lính chúng tôi ai cũng nhớ mẹ. Có khi chỉ một bữa cơm thôi cũng nhớ cơm mẹ nấu. Những lúc ấy mới thấy quê hương gần gũi đến thế nào”.

Lời kể ấy khiến chúng tôi nghĩ về những bữa cơm gia đình hôm nay. Có thể chúng ta đôi khi ăn vội, đôi khi phàn nàn vì món ăn không vừa ý. Nhưng với những người lính năm xưa, một bữa cơm nóng giữa chiến trường đã là một niềm hạnh phúc.

Chiến tranh khiến con người biết trân trọng những điều nhỏ bé. Một ngụm nước, một nắm cơm, một lá thư từ quê nhà, một chiếc áo khô, một giấc ngủ yên bình... tất cả đều trở nên quý giá.

Bác kể rằng có những lần nhận được thư nhà, cả đơn vị chuyền tay nhau đọc. Những dòng chữ từ quê hương như mang theo hơi ấm của gia đình. Đó là động lực để người lính tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Nghe bác kể, chúng tôi hiểu rằng sức mạnh của người lính không chỉ đến từ vũ khí. Đó còn là sức mạnh của tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và tình đồng đội. Những điều tưởng như mềm mại ấy lại giúp con người trở nên kiên cường hơn trước bom đạn.

Ngày hôm nay, khi ngồi trong một lớp học, một nhà văn hóa hay bên những mâm cơm gia đình đủ đầy, chúng tôi càng thấy trân trọng cuộc sống. Những câu chuyện của bác Lực giúp thế hệ trẻ hiểu rằng không có sự bình yên nào là tự nhiên có được.

Bữa cơm giữa chiến trường năm ấy có thể đã trôi qua hàng chục năm, nhưng ký ức vẫn còn. Bởi đó không chỉ là ký ức về thức ăn. Đó là ký ức về đồng đội, về quê nhà, về tuổi trẻ và về những năm tháng mà mỗi người lính đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỚ MỘT BỮA CƠM GIỮA CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa