Cựu chiến binh

Nhớ một thời áo lính

Lào Cai18/08/2026Phường Văn Phú (Đoàn phường Văn Phú)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đã đi qua rất lâu, nhưng mỗi khi nhắc lại, người lính năm xưa vẫn có thể nhớ rõ từng khuôn mặt, từng con đường, từng bữa cơm vội giữa những ngày chiến đấu.

Ngô Văn Cầu sinh năm 1960. Những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn với một thời đất nước còn nhiều gian khó. Khi khoác lên mình bộ quân phục, ông cũng như bao chàng trai cùng thế hệ, mang theo hành trang giản dị là tình yêu quê hương, gia đình và niềm tin vào ngày mai.

Cuộc sống trong chiến đấu không phải lúc nào cũng là những trận đánh ác liệt. Phần lớn thời gian của người lính là những ngày tháng rất đỗi đời thường: hành quân trong đêm, mắc võng giữa rừng, chia nhau từng ca nước, bữa cơm có khi chỉ vài món đơn sơ. Có những hôm hành quân mệt rã rời, vừa đặt ba lô xuống đã tranh thủ chợp mắt. Có khi đang ăn dở bữa cơm thì có lệnh lên đường.

Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại trở thành ký ức không thể quên.

Ông Cầu nhớ nhất là tình đồng đội. Ở nơi bom đạn, người lính không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn dựa vào nhau để sống. Một người có thêm chút lương khô thì chia cho người bên cạnh. Ai bị đau chân, người khác mang giúp ba lô. Những lúc hành quân xa, một lời động viên, một cái vỗ vai hay một ngụm nước được chuyền tay cũng đủ làm người lính thấy ấm lòng.

Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng động cơ từ xa, chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao. Những người lính trẻ khi ấy cũng có nỗi nhớ như bao người bình thường khác. Nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ mái nhà, nhớ con đường làng và những bữa cơm gia đình.

Nhưng sáng hôm sau, khi có nhiệm vụ, tất cả lại nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại ba lô, kiểm tra trang bị rồi lên đường.

Chiến tranh đã dạy cho người lính biết trân trọng những điều bình dị nhất. Một bữa cơm đủ đầy, một giấc ngủ yên, một lá thư từ quê nhà hay đơn giản chỉ là khoảnh khắc được ngồi bên đồng đội sau một ngày dài đều trở thành những niềm vui quý giá.

Trong những năm tháng ấy, có người đã không trở về. Có những người đồng đội chỉ còn lại trong ký ức. Vì thế, với những người lính trở về sau chiến tranh, ký ức về đồng đội không bao giờ chỉ là câu chuyện của quá khứ.

Nhiều năm đã trôi qua. Mái tóc người lính năm xưa giờ đã bạc, cuộc sống trở về với những công việc đời thường. Nhưng mỗi khi gặp lại đồng đội, những câu chuyện cũ dường như vẫn còn nguyên. Một cái tên được nhắc lại, một địa danh được nhớ tới, cả một thời tuổi trẻ lại hiện về.

Có lẽ điều đáng quý nhất mà những năm tháng chiến đấu để lại không chỉ là ký ức về bom đạn, mà còn là tình đồng chí, đồng đội; là sự trân trọng cuộc sống và hòa bình hôm nay.

CCB Ngô Văn Cầu và những người lính cùng thế hệ đã đi qua một thời tuổi trẻ nhiều gian khổ. Họ không thường kể về những điều lớn lao. Đôi khi, câu chuyện của họ chỉ bắt đầu từ một bữa cơm vội, một đêm hành quân, một người đồng đội nhường cho nhau ngụm nước hay một lá thư nhà đã sờn mép.

Nhưng chính những câu chuyện đời thường ấy đã làm nên ký ức của một thời hoa lửa – một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường những năm tháng đẹp nhất của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn