Nhớ một thời hoa lửa
CCB Nguyễn Thị Xuân Mai nay đã ngoài 80 tuổi. Tuổi đã cao nhưng bà luôn nhớ về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước trong niềm xúc động và tự hào. Dẫu gian khổ, ác liệt, những người lính Cụ Hồ như bà Xuân Mai vẫn luôn kiên cường, bất khuất.
Bà Mai quê xã Phổ An (TX.Đức Phổ), hiện sống tại phường Lê Hồng Phong (TP.Quảng Ngãi). Bà Mai kể, ở xã Phổ An những năm 1955 - 1960, quân địch ngày đêm đàn áp, bắt bớ người dân vô tội. Khi ấy đã dấy lên trong tôi sự căm thù địch. Lúc tôi 15 tuổi, thường qua nhà cô Trần Thị Đương chơi. Nhiều lần thấy cô nấu nồi cháo to, tôi hỏi thì cô Đương bảo là nấu cháo cho heo. Tôi mở nắp vung lên lại thấy trong nồi có con gà. Cô Đương kéo tôi lại gần, nói nhỏ là cô đang nuôi bộ đội. Rồi cô kể cho tôi nghe về sự tàn ác, dã man của quân địch. Từ đó, tôi giúp cô nắm bắt tình hình ở thôn, xã để báo cáo với tổ chức...
Sau đó, người con gái ở vùng ven biển này làm nhiệm vụ giao liên, rồi đảm nhận nhiệm vụ Xã đội phó xã Phổ An, kiên cường chỉ huy đánh địch. Bà Mai nhớ lại, vào ngày 7 tháng Giêng (âm lịch) năm 1966, quân Mỹ đổ vào vùng quê Phổ An. Khắp bầu trời rền rền tiếng máy bay Mỹ. Nhân dân Phổ An được sơ tán vào nơi an toàn, chỉ còn lại du kích, bộ đội tác chiến. Khi ấy, tôi quan sát, nắm kỹ tình hình quân địch nên báo cáo, đề nghị cấp trên cho lệnh đánh Mỹ. Sau đó, cấp trên chia làm 3 tổ, trong đó tôi phụ trách một tổ. “Ngay khi Mỹ càn lên ấp chiến lược, tôi trực tiếp chỉ huy các chiến sĩ du kích bắn về phía địch, khiến chúng bị thương. Quá hoảng sợ vì bị phục kích, địch rút lui", bà Mai hào sảng nói.



