NHỚ MỘT THỜI TUỔI XUÂN
Tuổi Xuân ở những cánh rừng
Tuổi Xuân đã trọn trên cung đường nàyTuổi Xuân đạn xé, bom càyTuổi Xuân nước mắt vẫn say chiến hào!...Cành phong lan tím đẹp saoĐung đưa cánh võng hoa vào mắt emXa nhà nỗi nhớ sâu thêmTiếng ru của Mẹ êm êm tuổi hồngMẹ rằng:" Sao chẳng lấy chồng?"Khúc kha khúc khích:" Lấy chồng làm chi?Lấy chồng cho chóng già đi!Hết thời làm lính là khi lấy chồng!"Chia tay Mẹ, nước mắt ròngThương Mẹ muốn có cháu bồng làm sao!Bây giờ ở giữa chiến hàoBao mong cùng nhớ gửi vào phong thư!Ngày xanh bom đạn từng giờCon trai càng hiếm...chỉ mơ thôi mà!Thoáng buồn...nghĩ tới ngày xaKhi về...trăng cũng đã già...còn đâu?Khi về ai đợi bên cầuMột mình một bóng nỗi sầu đầy vơi!Tuổi Xuân cứ thế dần trôiThương người dâng trọn một đời vì dân!Bây giờ mái tóc trắng ngầnBến không chồng...tưởng ngày Xuân mãi còn?Bao năm vì nước, vì nonNhớ thương, trân trọng lòng son sáng ngời!



