Nhớ ngày “giỗ trận” của Tiểu đoàn 2
Người lính nhớ lại những ngày tháng chiến đấu ác liệt ở Quảng Trị, lúc giáp ranh với địch như “ngàn cân treo sợi tóc”. Khi ấy, một đồng đội của ông bị xe tăng chèn qua nhưng vẫn kiên gan, không sợ chết. Hình ảnh ấy cứ ám ảnh ông mãi, để rồi ông tự dặn mình phải chiến đấu, không bao giờ được đầu hàng.
Ông kể, sau khi ký Hiệp định Paris (1973), ta và địch vẫn đánh nhau nhì nhằng, quân bổ sung liên tục bởi vì sự hy sinh, mất mát ở Quảng Trị quá lớn. Cuối năm 1973, đầu năm 1974, từ Quảng Trị, Tiểu đoàn 2 (Trung đoàn 101) bắt đầu hành quân để đánh vào Huế. Đó là những ngày anh em kham khổ, chịu đói, chịu khát nhưng tinh thần vẫn không nao núng...
Không giấu được nỗi nghẹn ngào, ông Đạt kể tiếp, ngày 21/3/1975, đơn vị ông đánh xuống đường Một giải phóng Hương Điền, Phú Lộc, Lộc Điền (Huế). Đến Huế, tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Nguyễn Đức Việt (quê Kiến Thụy, Hải Phòng) chỉ huy đánh trận. Khi đến cầu Truồi (Phú Lộc, thành phố Huế), ta “khóa” đường Một, không cho địch chạy. Khi đó, địch chống trả quyết liệt, quân ta bất ngờ bị “pháo dập”, hy sinh mấy chục chiến sĩ.


