Bài viết

NHỚ NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI "THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA"

Phú Thọ17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bình yên trên con ngõ nhỏ của đường Lê Viết Thuật (thành phố Vinh), căn nhà giản dị của ông Đặng Hùng Kế (sinh năm 1952) - Chủ tịch Hội Truyền thống Quân tình nguyện và Chuyên gia quân sự Việt Nam giúp cách mạng Lào là nơi đi về của nhiều cựu binh tại mảnh đất Nghệ An. Khi ngày 30/4 cận kề, họ cùng ngồi lại với nhau, ôn lại những hồi ức cũ. Trong những câu chuyện ấy, nhiều cựu binh vẫn còn xúc động khi nhớ về một người đồng đội đặc biệt, dù bị thương rất nặng nhưng đã từ chối điều trị để bám trận địa đến giây phút cuối cùng. Theo lời chia sẻ của ông Đặng Hùng Kế, người đồng đội đặc biệt ấy là Nguyễn Văn Phú (sinh năm 1950), quê ở huyện Yên Thành thuộc Đơn vị S4 Đặc công, sau này sáp nhập vào Trung đoàn 39, Sư đoàn 968, Quân khu 4. Mùa khô năm 1972-1973, tình hình chiến sự vùng Salavan (Nam Lào) diễn biến phức tạp, gay go và quyết liệt. Cuối tháng 10/1972, địch dùng trực thăng đổ bộ đánh chiếm Salavan vừa nhằm giải tỏa thị trấn Sêđôn đang bị ta vây ép, vừa để thu hẹp vùng giải phóng của ta. Đầu năm 1973, chiến sự càng ác liệt hơn, ta và địch giành nhau từng đoạn đường, từng ngọn đồi, tấc đất nhằm tạo lợi thế trước khi Hiệp định Viêng Chăn về Lào được ký kết. Trước tình hình đó, theo phân công của tổ chức, Sư đoàn 968 nhận lệnh hành quân về thị xã Salavan. Đây là thị xã nằm bên bờ sông Sedone, có sân bay và chỉ cách đường chiến lược Tây Trường Sơn gần 10km. Sau một trận đánh ác liệt giữa ta và địch vào năm 1973, sau khi làm chủ trận địa, đơn vị S4 Đặc công tiến hành thu dọn chiến trường và kiểm tra quân số thì phát hiện thiếu một đồng chí tên Nguyễn Văn Phú, quê ở Yên Thành. Bởi đồng chí Phú là một trong những chiến sĩ chiến đấu rất gan dạ và mưu trí, là mũi tên tiên phong của nhiều anh em đồng đội trong những trận chiến trước đó, nên ai cũng lo lắng khi không thấy anh đâu. Đơn vị cũng đã tỏa đi tìm kiếm nhưng không một dấu vết nào về đồng chí Phú được tìm thấy. Bởi thời gian gấp rút, đơn vị buộc phải rút về hậu cứ, bàn giao trận địa cho các đơn vị bộ binh chốt giữ. Về hậu cứ, đơn vị tổ chức tăng gia sản xuất, tiếp tục huấn luyện, trang bị kiến thức chính trị, hậu cần. Sau gần 1 tháng, đơn vị chợt thấy đồng chí Nguyễn Văn Phú xuất hiện. Lúc này đơn vị mới vỡ lẽ, hóa ra đồng chí bị chấn thương nặng và được các đồng đội của đơn vị bạn đưa đi cấp cứu tại bệnh xá. Thấy vết thương có phần trở nặng, bệnh xá đã quyết định cho đồng chí Phú trở về Việt Nam để điều trị tiếp. Tuy nhiên, nhìn chiến sự còn ác liệt, đồng chí Phú không thể bỏ đồng đội về nước. Nhìn vết thương trước trán của đồng chí vẫn mưng mủ, Chỉ huy đơn vị lúc này vô cùng lo lắng. Dù hết lòng khuyên nhủ đồng chí trở về nước điều trị vết thương, nhưng một lần nữa đồng chí Phú kiên quyết xin ở lại cùng chiến đấu với đồng đội. Biết không thể lay chuyển được quyết định của con người sắt đá ấy, đơn vị chấp nhận để đồng chí ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn