Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nhớ những ngày tháng Chạp

-Tối 18-12-1972, Đoàn văn công Tổng cục Chính trị bắt đầu buổi tổng diễn tập chương trình kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22-12. Tôi và anh Lê Quang Đạo, chồng tôi, đang ngồi chờ buổi biểu diễn bắt đầu, chợt còi báo động vang lên. Chúng tôi vội rời Câu lạc bộ Quân đội trở về nhà. Đang đứng trước hầm bỗng nghe thấy tiếng “ùm ùm” trên không. Có kinh nghiệm từ chiến dịch Quảng Trị vừa về, anh Đạo vội bảo tôi “máy bay B-52 nó vào Hà Nội đấy”. Rồi anh liền ra ngoài, gọi đồng chí Viễ

Phú Thọ05/03/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến - sưu tầm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tối 18-12-1972, Đoàn văn công Tổng cục Chính trị bắt đầu buổi tổng diễn tập chương trình kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22-12. Tôi và anh Lê Quang Đạo, chồng tôi, đang ngồi chờ buổi biểu diễn bắt đầu, chợt còi báo động vang lên. Chúng tôi vội rời Câu lạc bộ Quân đội trở về nhà. Đang đứng trước hầm bỗng nghe thấy tiếng “ùm ùm” trên không. Có kinh nghiệm từ chiến dịch Quảng Trị vừa về, anh Đạo vội bảo tôi “máy bay B-52 nó vào Hà Nội đấy”. Rồi anh liền ra ngoài, gọi đồng chí Viễn lái xe đi ngay vào thành, đến Tổng cục Chính trị.

Đêm hôm ấy, Mỹ đã huy động 90 lần chiếc B-52, ném ba đợt bom xuống thủ đô Hà Nội. Xen kẽ các đợt ném bom rải thảm của B-52, máy bay “cánh cụp cánh xòe” F-111 và máy bay cường kích nhiều lần bắn phá các khu vực nội, ngoại thành.

Ba hôm sau, nghe tin xã Giang Biên ở gần đê sông Đuống, nơi tôi thường hay đi về viết bài vừa bị ném bom, tôi xuống ngay. Từ trên đường đê nhìn xuống, thấy nhà cửa đổ ngổn ngang, gạch ngói tung tóe, mọi người đang khẩn trương thu dọn. Tôi tìm đến một gia đình cơ sở. Chị Định, hội trưởng phụ nữ lúc này đang tất tả chạy đến từng nhà. Cả xóm chìm lắng trong đau thương. Vừa bước vào sân một nhà quen, tôi thấy chị chủ nhà ngồi cầm chiếc “bay” xây dựng gạt đập hết vôi ở từng viên gạch vỡ, chất lại thành một đống, chuẩn bị xây lại bức tường. Chị mải miết với việc mình làm, tưởng như không nghĩ đến điều gì khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhớ những ngày tháng Chạp | Câu chuyện thời hoa lửa