Nhớ quê trong tiếng động cơ
Một buổi sáng, sân bay còn phủ đầy sương. Những chiếc MiG-17 nằm im trên đường băng. Người thợ máy đi quanh từng chiếc, kiểm tra cánh, thân và động cơ. Nguyễn Văn Bảy ngồi bên ngoài nhà trực ban, trên tay cầm một lá thư. Lá thư từ miền Nam gửi ra. Ông đọc rất chậm. Trong thư có vài dòng hỏi thăm gia đình, vài câu chuyện nhỏ về quê nhà. Không có tin gì lớn lao, chỉ là những chuyện bình thường: mùa này đồng ruộng thế nào, người thân ra sao, quê nhà có mưa không. Nhưng với một người xa quê lâu ngày, những điều bình thường ấy lại quý vô cùng. Tôi được một đồng đội kể rằng mỗi khi nhận thư nhà, Nguyễn Văn Bảy thường đọc đi đọc lại nhiều lần. Đọc xong, ông gấp rất cẩn thận rồi cất vào túi áo. Một người bạn hỏi: “Nhớ nhà lắm phải không?” Ông cười: “Nhớ chứ.” “Nhớ điều gì nhất?” Ông suy nghĩ một lúc: “Nhớ tiếng quê mình.” Người bạn không hiểu: “Tiếng quê mình là tiếng gì?” Nguyễn Văn Bảy cười:

Một buổi sáng, sân bay còn phủ đầy sương.
Những chiếc MiG-17 nằm im trên đường băng. Người thợ máy đi quanh từng chiếc, kiểm tra cánh, thân và động cơ.
Nguyễn Văn Bảy ngồi bên ngoài nhà trực ban, trên tay cầm một lá thư.
Lá thư từ miền Nam gửi ra.
Ông đọc rất chậm.
Trong thư có vài dòng hỏi thăm gia đình, vài câu chuyện nhỏ về quê nhà. Không có tin gì lớn lao, chỉ là những chuyện bình thường: mùa này đồng ruộng thế nào, người thân ra sao, quê nhà có mưa không.
Nhưng với một người xa quê lâu ngày, những điều bình thường ấy lại quý vô cùng.
Tôi được một đồng đội kể rằng mỗi khi nhận thư nhà, Nguyễn Văn Bảy thường đọc đi đọc lại nhiều lần. Đọc xong, ông gấp rất cẩn thận rồi cất vào túi áo.
Một người bạn hỏi:
“Nhớ nhà lắm phải không?”
Ông cười:
“Nhớ chứ.”
“Nhớ điều gì nhất?”
Ông suy nghĩ một lúc:
“Nhớ tiếng quê mình.”
Người bạn không hiểu:
“Tiếng quê mình là tiếng gì?”
Nguyễn Văn Bảy cười:
“Tiếng ghe máy trên sông, tiếng người gọi nhau ngoài ruộng, tiếng trẻ con chạy chơi… Những thứ ở đây không có.”
Đúng lúc ấy, động cơ một chiếc MiG-17 được khởi động.
Tiếng máy nổ vang lên.
Âm thanh trầm và mạnh lan khắp sân bay.
Nguyễn Văn Bảy ngồi im vài giây.
Người bạn hỏi:
“Tiếng động cơ có làm anh nhớ nhà không?”
Ông nhìn chiếc máy bay rồi đáp:
“Lạ lắm. Nghe tiếng này nhiều khi lại nhớ tiếng máy ghe ở quê.”
Tôi được nghe kể rằng đó là một câu nói rất thật.
Đối với người lính xa quê, âm thanh không chỉ là âm thanh. Nó có thể đánh thức cả một vùng ký ức.
Tiếng động cơ máy bay gợi tiếng xuồng máy trên sông.
Mùi dầu máy gợi những bến nước quê nhà.
Gió thổi qua đường băng lại khiến người ta nhớ những cánh đồng rộng dưới trời Nam Bộ.
Nhưng tiếng gọi từ thực tại nhanh chóng kéo họ trở lại.
“Anh Bảy! Chuẩn bị!”
Ông đứng dậy, cất lá thư vào túi áo.
Trước khi bước lên máy bay, ông nhìn về phía xa.
Không có cánh đồng quê nhà ở đó.
Chỉ có đường băng và bầu trời.
Ông nói với người bạn:
“Bao giờ đất nước yên, tôi muốn về quê thật lâu.”
Người bạn cười:
“Nhất định rồi.”
Chiếc MiG-17 bắt đầu lăn bánh.
Tiếng động cơ lớn dần.
Nguyễn Văn Bảy cất cánh.
Dưới cánh máy bay là miền Bắc đang chiến đấu và cũng là một phần máu thịt của đất nước.
Tôi được nghe một cựu đồng đội kể:
“Anh Bảy nhớ quê lắm. Nhưng mỗi khi máy bay cất cánh, anh không còn nghĩ mình đang bay cho riêng quê mình. Anh nghĩ đến cả đất nước.”
Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất trong nỗi nhớ của người lính.
Nỗi nhớ không làm họ yếu đi.
Nó trở thành lý do để họ cố gắng hơn.
Mỗi lần tiếng động cơ vang lên, họ biết mình đang rời mặt đất.
Nhưng trong tâm trí, quê hương vẫn ở đó.
Một dòng sông.
Một cánh đồng.
Một mái nhà.
Một người mẹ chờ tin.
Một miền Nam xa xôi mà họ luôn hướng về.
Và khi chiếc máy bay khuất dần trên bầu trời, tôi nghĩ đến lời một cựu phi công từng nói:
“Chúng tôi bay trên bầu trời miền Bắc, nhưng trong tim mỗi người đều có một quê hương để trở về.”
Tiếng động cơ rồi sẽ tắt.
Trận chiến rồi sẽ qua.
Nhưng nỗi nhớ quê của người lính thì luôn ở lại — âm thầm, sâu sắc và trở thành một phần sức mạnh giúp họ vượt qua những năm tháng gian lao để hướng đến ngày đất nước hòa bình, được trở về với quê nhà.



