NHỚ TIẾNG HÁT HÀ NỘI GIỮA TRƯỜNG SƠN
***Tháng Tám năm 1964, khi không quân Mỹ ồ ạt đánh phá miền Bắc, lớp lớp thanh niên Thủ đô hừng hực khí thế ra trận. Cùng lúc ấy, phong trào “Tiếng hát át tiếng bom” lan rộng khắp nơi. Hà Nội thành lập Câu lạc bộ Đơn ca, quy tụ những giọng hát trẻ như Ngọc Bé, Văn Sáu, Kim Khuyên, Bích Hậu, Huy Túc... Họ chỉ với vài cây đàn cũ kỹ, những chiếc xe đạp cà tàng mà rong ruổi khắp nơi, từ bệ pháo Mai Động, Cầu Đuống đến trận địa Lĩnh Nam, hát cho bộ đội ngay giữa khói lửa.
Rồi khi chiến trường gọi, họ lại mang đàn, mang tiếng hát băng rừng vượt suối vào Tây Trường Sơn. Năm 1970, mặt trận ác liệt vô cùng: bom rơi, biệt kích rình rập. Thế nhưng một ngày, Binh trạm 13 vỡ òa niềm vui khi đón đoàn nghệ thuật từ Hà Nội vào. Những gương mặt trẻ trung, duyên dáng ấy như Huy Tiến với cây đàn Accordion, Trọng Nghĩa, Huy Túc, Thu Minh, Văn Sáu, Kim Khuyên, Bích Hậu, cùng nghệ sĩ chèo Minh Toan, Hồng Sơn, Thanh Quý đã làm rộn rã cả núi rừng. Tiếng hát của họ khiến lính trẻ say mê như quên đi gian khổ, chết chóc.Không thể kể hết những ngày trèo đèo lội suối, ăn cũng chỉ rau tàu bay luộc, khá lắm có thêm món măng xào, hay bánh lương khô 701, nhưng vẫn miên man những đêm đi trong mưa bom bão đạn, những chiều biểu diễn nơi những cánh rừng già, lính tráng như bị họ “Khám Amidan” khi cứ há hốc mồm nghe họ hát, những đêm giữa tuyến đường ác liệt, Huy Túc hát "Chào em cô gái Lam Hồng", Văn Sáu hát “những đêm Trường sơn, ta đã đi qua bao chặng đường vất vả” và Thu Minh “Rừng đêm đang dâng hương, hoa phong lan thơm ngào ngạt, con ở đây, trên tuyến đường đất nước”. Rồi Kim Khuyên, Bích Hậu, và Trọng Nghĩa - chàng sinh viên Bách khoa với bộ quân phục thơm lựng mùi hồ, đôi kính cận đeo trên đôi mắt, rất điển trai, rất hào hoa, hát: “Tiếng nói Hà Nội” và những bài ca về Thủ Đô mà người lính yêu cầu.Có những đêm, giữa cơn bom dội xối xả, bộ đội phải kéo các nghệ sĩ vào hang trú ẩn. Nhưng khi loạt bom vừa ngớt, họ lại ùa ra mặt đường, tiếng hát cất lên vang vọng: “Chào em cô gái Lam Hồng giữa tiếng bom gào đạn dội…”. Những câu ca ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những đoàn xe băng qua tuyến lửa. Chính trị viên, tuyên huấn phải vất vả sắp xếp để mọi đơn vị đều được xem, nhất là nơi ác liệt nhất. Mỗi buổi biểu diễn chẳng khác gì một cuộc tổng tiến công, nhiều lần đoàn băng qua hàng trăm cây số bom đạn để đến với chiến sĩ.Cơm khi chỉ rau tàu bay, măng rừng, bánh lương khô; ngủ nhờ lán trại, hầm sâu. Nhưng đâu có ai thấy khổ, vì còn tiếng hát, còn nụ cười. Lính ta khi nghe Văn Sáu cất giọng: “Dưới chân đèo mây, mỗi chuyến xe qua thấy nhiều điều thay đổi…” thì quên hết mệt nhọc. Giữa Trường Sơn máu lửa, tiếng hát Hà Nội đã trở thành nguồn động viên lớn lao.Trở lại Trường Sơn hôm nay, nghe tiếng suối, tiếng gió qua rừng săng lẻ, những người lính năm xưa như vẫn thấy vang vọng đâu đây giọng ca tuổi trẻ ngày ấy. Những lời ca từ Hà Nội đã hóa thành khúc hát bất tử, cùng bộ đội đi suốt những năm tháng chiến tranh.


