Cựu Thanh niên xung phong

Nhớ về đại đội anh hùng (1)

Thái Nguyên15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu TNXP Lương Thị Hội, xóm Đồng Ngõ, xã Bản Ngoại (Đại Từ). Dù cuộc đời riêng nhiều bận rộn, mưu sinh chật vật, nhưng không bao giờ bà quên cái đêm bom dội lộng óc, nghẹt thở ấy. Bà xúc động: Khi phát lệnh báo động 1, toàn bộ đội viên chúng tôi di chuyển vào hầm trú ẩn. Phát lệnh báo động 2, các đồng chí Ban Chỉ huy Đại đội mới xuống hầm. Nhưng rồi… cả mặt đất rung lên bần bật báo hiệu một chết chóc kinh khủng. Bất thình lình căn hầm chữ U đơn vị trú ẩn bị bom đánh trúng cả hai cửa, tiếp đến là một quả bom rơi trúng giữa hầm. Cả một khối bê tông lớn sập xuống, sức em làm nhiều đồng chí bị hất văng lên cao, có đồng chí bị ép xuống dưới. Khi đó tôi nghe rõ tiếng đồng đội tôi gọi, gào trong bất lực. Một chị bảo: Hội ơi, nâng hộ tao tấm bê tông, nặng quá, rồi chị tắt thở. Còn anh Hoàng Văn Thắng bảo: Hội ơi, bới giúp anh một lỗ thông hơi, khó thở quá… Tôi bất lực, ngất đi vị bị sức ép của bom.

Mới đó đã 46 năm, các anh, chị ngàn thu yên nghỉ, chỉ khói hương thoảng thơm mỗi sớm cùng ngàn gió thầm thì kể chuyện về cái đêm định mệnh đau đớn mà hiển vinh. Đêm Noel năm 1972, khi những người theo đạo công giáo phấn chấn chào đón ngày Thiên chúa Giáng sinh, và những con người bằng xương, bằng thịt, tay không tấc sắt đang nghỉ ngơi sau một ngày làm việc, họ kể cho nhau nghe chuyện về quê hương, về mơ ước tương lai đời mình. Tất cả họ đã sống và chiến đấu hồn nhiên. Cả lúc dưới màn bom khủng khiếp vẫn hiên ngang lấy thân mình che chắn cho đồng đội. Trước ban thờ chung trong Nhà tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ TNXP (Ga Lưu Xá, Gia Sàng, T.P Thái Nguyên), hàng triệu con dân đất Việt đã về, dâng hương, bày tỏ lòng biết ơn vô hạn với người nằm xuống. Đọc dòng tên tạc vào bia đá, thấy các anh, chị còn trẻ quá, nhiều người cha, người mẹ khóc nghẹn lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn