NHỚ VỀ KÝ ỨC
Trong không khí tháng 12 – mùa tri ân những người lính, nhóm sinh viên chúng tôi có cơ hội được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện xúc động của một nữ sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam, nay là giảng viên Trường Đại học Cửu Long. Cô là người từng tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam, gia nhập quân đội khi mới 16 tuổi bằng chính một “Huyết tâm thư” gửi đến đơn vị tuyển quân – một quyết định táo bạo và đầy quả cảm của tuổi trẻ - Phạm Thị Thu Hồng

Buổi trò chuyện của chúng tôi có những phút giây rộn ràng tiếng cười khi cô hồi tưởng những kỷ niệm thời chiến, nhưng rồi bỗng lặng đi khi cô nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại nơi biên giới. Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt người lính năm xưa: “Họ ra đi khi tuổi còn rất trẻ, chưa kịp nói lời tạm biệt… Nhưng chính họ đã cho tôi niềm tin để sống tốt hơn mỗi ngày.”
Sau khi chiến tranh kết thúc, cô tiếp tục công tác trong quân đội, rồi trở về với đời thường, mang tinh thần người lính vào sự nghiệp giáo dục. Hiện nay, cô là giảng viên Trường Đại học Cửu Long, tiếp tục “chiến đấu” trên mặt trận tri thức, bền bỉ gieo hạt giống niềm tin và ý chí cho thế hệ sinh viên hôm nay.
Khi được hỏi về lời nhắn gửi dành cho tuổi trẻ, cô nhẹ nhàng nói:
“Khi ta nỗ lực hết mình thì không gì là không thể. Tổ quốc này, sự thịnh vượng của quốc gia này đều nằm trong tay của thế hệ trẻ.”
Cô nói rằng mình không mong trở thành tấm gương, chỉ mong có thể truyền lại ngọn lửa mà thế hệ đi trước đã từng thắp lên. Và quả thật, ngọn lửa ấy đã được truyền sang chúng tôi – những người trẻ được may mắn nghe câu chuyện của cô hôm nay.
Buổi trò chuyện kết thúc trong sự xúc động. Trong ánh mắt của người giảng viên – người lính ấy, chúng tôi thấy được cả một thời tuổi trẻ kiên cường, bất khuất. Câu chuyện của cô là lời nhắc nhở dịu dàng nhưng sâu sắc rằng:
Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của những con người dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



