Nhớ Về Miền Ký Ức Đỏ Đau Thương
Sự dằn vặt nội tâm và những vết sẹo tinh thần không thể phai mờ của người lính sau khi trải qua những trận đánh sinh tử.
Những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy chân, cái rét buốt thấu xương mài mòn thể xác. Nhưng điều đáng sợ nhất là những tiếng nổ bất ngờ chói tai, mang theo sinh mạng của những người đồng chí vừa cười nói phút chốc. Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Ngày tháo balo về với gia đình, giọt nước mắt lăn dài trên gò má của mẹ. Hòa bình mang lại nụ cười cho mọi người, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt người lính cũ là những khoảng trống khó có thể lấp đầy. Tiếng sấm chớp của cơn mưa mùa hè bất chợt làm tôi hoảng hốt, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý tôi vẫn như đang ở trên chiến hào năm nào. Những tổn thương tinh thần hậu chiến là một cuộc chiến khác, âm thầm mà khốc liệt không kém. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Dẫu vậy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tìm niềm vui trong lao động, trong những cuộc hội ngộ cùng anh em cựu chiến binh, cùng nhau ôn lại chuyện cũ để vơi đi nỗi nhớ.


