Nhớ về người chị đã anh dũng hy sinh
Nhớ về người chị đã anh dũng hy sinh, bà Nguyễn Thị Kiện (SN 1954, trú tại phường Hạc Thành), em gái liệt sỹ Sặng, không giấu được xúc động, giọng chùng xuống khi hồi tưởng lại những năm tháng cũ. Trong ký ức của bà Kiện, liệt sỹ Sặng là người hiền lành, chịu thương chịu khó, lúc nào cũng nhường nhịn, dành phần vất vả về mình để các em được đủ đầy hơn.
“Chị tôi ngày ấy lam lũ lắm. Mới hơn 10 tuổi đã làm đủ việc để phụ mẹ. Có miếng gì ngon cũng để dành cho các em, áo quần rách thì tự vá lại mặc, chỉ mong chúng tôi được đi học đầy đủ”, bà Kiện nhớ lại.
Năm 1971, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô gái Nguyễn Thị Sặng viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong.
Khi ấy, dù gia đình còn nhiều vất vả, mẹ già đau yếu, 2 em vẫn cần chỗ dựa, nhưng cô gái xứ Thanh không ngần ngại gác lại riêng tư, quyết tâm lên đường vào tuyến lửa Quảng Bình (nay là tỉnh Quảng Trị), trực tiếp tham gia mở đường Trường Sơn, chi viện cho chiến trường miền Nam.
Ngày lên đường, nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Sặng chỉ mang theo vài bộ quần áo giản dị và lời dặn dò các em phải cố gắng học hành, chăm sóc mẹ thay chị. Cuộc chia tay diễn ra lặng lẽ nhưng chất chứa biết bao lo lắng và thương yêu.
Nữ y tá kiên cường nơi “tọa độ lửa”
Cô gái Nguyễn Thị Sặng cùng 185 thanh niên xung phong thị xã Thanh Hóa ngày ấy được biên chế vào Đại đội C211, N75, Ban Xây dựng 67, Binh đoàn 559, phụ trách từ km17 đến km21 trên đường 20 - Quyết Thắng, một trong những “tọa độ lửa” ác liệt.
Chị Sặng được giao nhiệm vụ làm y tá đại đội, chăm sóc, sơ cứu thương binh. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị, lại thường xuyên đối mặt với sự đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, công việc của chị Sặng vô cùng vất vả và nguy hiểm. Dù vậy, chị luôn tận tụy, ân cần với từng thương binh, nhiều đêm thức trắng để chăm sóc đồng đội.



