Nhóm 11B3 Trường THPT Bỉm Sơn - Phường Bỉm Sơn - Thanh Hóa
. Chính khoảnh khắc trong ngục tối ấy đã biến chị trở thành chứng nhân lịch sử sống động, phơi bày tội ác của kẻ thù và khẳng định sức mạnh tinh thần phi thường của con người Việt Nam. Ngày đưa chị ra pháp trường ở Côn Đảo, kẻ thù lạnh lùng trói tay, bịt mắt chị. Nhưng chị đã nói, bằng giọng nói hiên ngang đến ám ảnh: “Tôi còn nhìn được quê hương lần cuối, việc gì phải bịt mắt tôi!”
CUỘC THI CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“Mùa hoa lê ki ma nở,
Ở quê ta miền Đất Đỏ…”
Mỗi khi giai điệu ấy vang lên, lòng tôi lại bâng khuâng, xao động. Âm nhạc có thể trôi qua, thời gian có thể lùi xa, nhưng hình ảnh một thiếu nữ tuổi mười sáu hiên ngang bước ra pháp trường Côn Đảo vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bao thế hệ. Người con gái ấy chính là Võ Thị Sáu – một nhân vật lịch sử đã vượt ra khỏi khuôn khổ của những trang sách để trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, của tuổi trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Võ Thị Sáu sinh tại Đất Đỏ – vùng đất thấm đẫm truyền thống yêu nước và đầy những đau thương trong những năm tháng bị giày xéo bởi gót giày xâm lược. Tuổi thơ của chị không có tiếng cười hồn nhiên như bao trẻ khác, mà gắn liền với tiếng súng nổ, với những ngôi nhà bị đốt phá, những người dân vô tội bị áp bức. Chính hiện thực nghiệt ngã ấy đã sớm thắp lên trong trái tim cô gái nhỏ một ngọn lửa căm thù và khát vọng được góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Từ khi còn rất trẻ, chị Sáu đã tham gia làm liên lạc, rải truyền đơn, rồi trực tiếp trừng trị những tên cai Pháp tàn ác. Khi vừa tròn mười bốn tuổi, chị đã dùng lựu đạn trừng trị tên cai Tây chuyên khủng bố dân làng. Hai năm sau, chị tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt tên đội Mã – tay sai khét tiếng của thực dân. Một thiếu nữ tuổi trăng tròn mà đã dám dấn thân vào hiểm nguy, vào cái chết – điều đó đủ nói lên bản lĩnh và tấm lòng của chị. Bị địch bắt trong một cuộc vây ráp, chị trở thành nạn nhân của những trận tra tấn dã man nhất. Nhưng trước đòn roi tàn ác, chị vẫn cắn chặt môi, kiên quyết không khai một lời. Không dụ dỗ nào lung lạc được, không đe dọa nào khiến chị run sợ. Càng đau đớn, nét mặt chị càng kiên cường. Càng cận kề cái chết, đôi mắt chị càng sáng lên như chứa cả niềm tin vào ngày mai của đất nước. Chính khoảnh khắc trong ngục tối ấy đã biến chị trở thành chứng nhân lịch sử sống động, phơi bày tội ác của kẻ thù và khẳng định sức mạnh tinh thần phi thường của con người Việt Nam. Ngày đưa chị ra pháp trường ở Côn Đảo, kẻ thù lạnh lùng trói tay, bịt mắt chị. Nhưng chị đã nói, bằng giọng nói hiên ngang đến ám ảnh:
“Tôi còn nhìn được quê hương lần cuối, việc gì phải bịt mắt tôi!”
Khoảnh khắc ấy, cả đội hành hình im lặng. Giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, chị cất tiếng hát – một tiếng hát trong trẻo, bình thản, khiến kẻ thù phải sững sờ. Viên đạn của thực dân Pháp giết chết một thân hình nhỏ bé, nhưng không thể giết được niềm tin, lý tưởng, và ánh sáng lấp lánh của chủ nghĩa yêu nước đang rực cháy trong con người chị. Chị ngã xuống, nhưng tên chị từ đó bước vào lịch sử, trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam thời kháng chiến.
Trong bài hát viết về chị, hình ảnh “mùa hoa lê ki ma nở” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Giữa đất trời khắc nghiệt, hoa vẫn nở trắng – như tuổi xuân chị Sáu, ngắn ngủi nhưng rực rỡ, mỏng manh mà kiên cường. Hoa như chiến thắng số phận, chiến thắng bóng tối. Chị đã đi rồi, nhưng mùa hoa ấy vẫn nở mãi, như tinh thần bất khuất của chị vẫn lan tỏa trong trái tim bao thế hệ người Việt.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, tôi – và biết bao bạn trẻ – được sống trong tự do, được học tập dưới mái trường yên bình. Nhưng sự bình yên ấy có được là nhờ những con người đã chọn hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả mạng sống, cho Tổ quốc. Võ Thị Sáu là một trong những người như thế. Cuộc đời chị là lời nhắc nhở rằng: Hòa bình không phải món quà tự nhiên có, mà là máu xương của bao thế hệ.
Cảm nhận về chị, tôi càng hiểu rằng mỗi người trẻ hôm nay không thể sống thờ ơ, vô cảm, càng không thể sống hoài phí thanh xuân. Chị đã sống trọn mười sáu năm đời mình cho đất nước. Còn chúng ta – những người được hưởng thành quả trong hòa bình – càng phải sống đẹp, sống có lý tưởng, sống có trách nhiệm.
Trong dòng chảy miên viễn của lịch sử dân tộc, tên chị – Võ Thị Sáu – không chỉ là một trang sử anh hùng, mà là ngọn lửa thắp sáng ý chí và niềm tự hào Việt Nam. Và mỗi mùa hoa lê ki ma lại nở, ta thêm một lần nhớ đến chị – nhớ đến người con gái đã hóa thân thành mùa xuân vĩnh cửu của đất nước. Chị ra đi để Việt Nam đứng vững, để thế hệ hôm nay được mơ ước, được sống, được lớn lên trong hòa bình. Trong tận sâu trái tim mỗi người dân Việt, chị không chỉ là anh hùng liệt sĩ, mà là ngọn lửa thiêng liêng, là lời nhắc nhở dịu dàng nhưng mạnh mẽ:
Sống là phải biết yêu Tổ quốc như chị đã từng yêu.
Và phải biết sống đẹp, sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh.



