Khác

Nhóm 12A1 Trường THPT Bỉm Sơn - Phường Bỉm Sơn - Thanh Hóa

Nhắc về quãng đời quân ngũ, ông chia sẻ: “Tôi đã tham gia rất nhiều trận đánh nhưng trận đánh mà tôi nhớ nhất là 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị, trận đánh ấy vô cùng khó khăn và khốc liệt. Nhiều người hy sinh lắm. Có những người bạn cùng quê với tôi, nhập ngũ cùng một ngày, ở với nhau đến khi bạn nằm xuống. Dù biết bạn đã nằm lại mảnh đất thành cổ nhưng cho đến giờ vẫn chưa tìm thấy và đưa được bạn về”. Lời kể của ông vang lên chậm rãi, giọng nói run run vì xúc động, đôi mắt đỏ hoe khi bất g

Thanh Hóa31/01/2026Nhóm 12A1 Trường THPT Bỉm Sơn (Phường Bỉm Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - KHI THANH XUÂN HÓA THÀNH BẤT TỬ

Giữa nhịp sống nhộn nhịp của khu chợ đông người tại Tam Điệp, có một căn nhà nhỏ lặng lẽ nép mình theo năm tháng. Nơi ấy, ông Nguyễn Văn Cung – một người lính năm xưa – đang sống những ngày tuổi già bình dị. Ông đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng theo dòng thời gian, nhưng ký ức về một thời hoa lửa của dân tộc thì vẫn còn nguyên vẹn, sâu sắc như mới hôm qua.

Nhắc về quãng đời quân ngũ, ông chia sẻ: “Tôi đã tham gia rất nhiều trận đánh nhưng trận đánh mà tôi nhớ nhất là 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị, trận đánh ấy vô cùng khó khăn và khốc liệt. Nhiều người hy sinh lắm. Có những người bạn cùng quê với tôi, nhập ngũ cùng một ngày, ở với nhau đến khi bạn nằm xuống. Dù biết bạn đã nằm lại mảnh đất thành cổ nhưng cho đến giờ vẫn chưa tìm thấy và đưa được bạn về”. Lời kể của ông vang lên chậm rãi, giọng nói run run vì xúc động, đôi mắt đỏ hoe khi bất giác nhớ về những người đồng đội năm xưa, những người đã cùng ông kề vai sát cánh giữa mưa bom bão đạn. “Tôi ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam. Ban ngày thì ở bên này, đến đêm thì vượt sông Thạch Hãn sang bên kia đánh giặc. Những lúc ấy, Mỹ đánh bom dữ dội bởi vậy sông Thạch Hãn đỏ ngầu máu của nhiều chiến sỹ ta”.

Ông tiếp tục hồi tưởng: “Hàng ngày có hàng trăm tấn bom dội xuống mảnh đất Thành cổ và càng ngày sự tấn công ấy lại càng dữ dội hơn. Tôi tham gia trận đánh vào những ngày đầu, sau đó bị thương và được chuyển ra Bắc. Nhưng thực sự, đó là những ngày tháng vô cùng gian khổ với quân ta.”Trước kẻ thù mạnh về vũ khí và thể lực, quân ta tuy nhỏ bé nhưng mang trong mình tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn.

Nhớ lại một lần đối mặt trực tiếp với quân địch, ông Cung ngậm ngùi kể: “Có lần tôi đã từng đánh giáp lá cà với chúng, lúc đó tôi sợ lắm nhưng vì quê hương và trách nhiệm mang trên vai mà tôi phải cố gắng.” Sau trận chiến ấy, ông bị thương nặng và được chuyển ra Bắc. “Suốt chặng đường đi, tôi hôn mê sâu và không biết gì, đến khi tỉnh lại thì tôi đã được dưỡng thương ở ngoài Bắc. Cho đến bây giờ, tôi vẫn mang trong mình một viên đạn của Thành cổ Quảng Trị.”

Ông xúc động chia sẻ thêm: “Tôi may mắn khi còn được sống sót, được nhìn thấy đất nước ta phát triển đi lên. Chắc chắn rằng các đồng đội của tôi – những người đã nằm lại lòng đất – sẽ cảm thấy rất hãnh diện và tự hào vì thế hệ hôm nay đang xây dựng đất nước, không phụ lòng những hy sinh của họ.”

Cho đến hôm nay, dù đã ngoài 70 tuổi, ông Nguyễn Văn Cung vẫn còn minh mẫn, vẫn tích cực tham gia tuyên truyền, giảng dạy cho các bạn học sinh về những gian khổ, mất mát của thời kỳ chiến tranh. Ông mong muốn thế hệ trẻ hiểu, trân trọng hòa bình và nuôi dưỡng tinh thần yêu nước để sau này tiếp tục xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao con người. Và ông Nguyễn Văn Cung chính là một chứng nhân sống cho điều đó.Với ông, đó là niềm vinh hạnh, là sự tự hào của một người lính trở về từ những chiến trường xưa, người đã dâng hiến trọn vẹn cả thanh xuân cho Tổ quốc.

Phóng sự “câu chuyện thời hoa lửa” của tập thể 12A1 trường THPT Bỉm Sơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhóm 12A1 Trường THPT Bỉm Sơn - Phường Bỉm Sơn - Thanh Hóa | Câu chuyện thời hoa lửa