Cựu chiến binh

Nhóm thanh niên xung phong mở đường trong đêm mưa bom

Lào Cai20/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn tối đặc, mưa rừng quất xuống như trút nước. Con đường đất đỏ vừa bị bom cày xới ban chiều giờ biến thành những hố sâu lầy lội, cây cối đổ ngổn ngang. Trong màn đêm ấy, từng ánh đèn pin nhỏ lóe lên rồi vụt tắt, như những đốm sáng yếu ớt giữa thiên nhiên và chiến tranh khốc liệt. Đó là nhóm thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ mở đường. Họ còn rất trẻ, nhiều người chỉ vừa rời ghế nhà trường, mang theo hành trang là lòng nhiệt huyết và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Không ai nói nhiều. Mệnh lệnh đã rõ: phải nhanh chóng khôi phục tuyến đường để đoàn xe tiếp tế có thể đi qua trước khi trời sáng. Mỗi phút chậm trễ đều có thể ảnh hưởng đến cả chiến trường phía trước. Trong mưa bom, tiếng máy bay gầm rú vang lên từng đợt. Khi ánh pháo sáng rạch ngang bầu trời, cả nhóm lập tức nằm ép xuống đất, chờ cho ánh sáng tắt mới tiếp tục công việc. Có người bị đất đá trượt ngã, có người tay trầy xước vì cuốc xẻng, nhưng không ai rời vị trí. Lan, cô đội trưởng trẻ, liên tục nhắc mọi người giữ an toàn nhưng cũng phải khẩn trương. Giọng cô nhỏ nhưng dứt khoát giữa tiếng mưa và tiếng bom: “Cố thêm chút nữa, đoạn này phải thông trong đêm nay!” Dưới ánh đèn mờ, từng người thay nhau xúc đất, lấp hố bom, kéo cây gãy ra khỏi lòng đường. Nước mưa hòa với mồ hôi, bùn đất bám đầy quần áo, nhưng không ai còn để ý. Trước mắt họ chỉ có con đường cần được mở lại. Có những khoảnh khắc, cả nhóm phải dừng lại hoàn toàn khi bom nổ gần. Mặt đất rung chuyển, tiếng nổ dội vào rừng sâu. Nhưng khi tất cả lắng xuống, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc như chưa từng bị gián đoạn. Giữa đêm tối ấy, không chỉ có sự nguy hiểm, mà còn có sự gắn bó lặng lẽ giữa những con người trẻ tuổi. Họ động viên nhau bằng những câu nói ngắn gọn, bằng cái vỗ vai nhanh, hay đơn giản là ánh nhìn hiểu ý. Không cần nhiều lời, vì ai cũng hiểu mình đang làm điều gì. Gần sáng, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua tán rừng, con đường đã dần thông trở lại. Đoàn xe đầu tiên có thể tiếp tục hành trình. Nhóm thanh niên xung phong đứng lặng nhìn công việc của mình, không ai reo mừng lớn tiếng. Chỉ có những nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự hào. Đêm mưa bom ấy rồi sẽ trôi qua, nhưng hình ảnh những con người trẻ tuổi lặng lẽ mở đường giữa hiểm nguy vẫn còn ở lại như một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng. Họ không phải là những người được nhắc đến nhiều nhất, nhưng lại là những người đã góp phần giữ cho mạch sống của chiến trường không bao giờ bị đứt gãy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn