Như mùa hoa không tàn
Như mùa hoa không tàn
Mùa hè năm ấy nóng như thiêu đốt. Cả bầu trời đỏ rực bởi pháo sáng và khói bom. Trong căn hầm nhỏ ven rừng, An ngồi viết thư cho mẹ, còn ngoài kia tiếng súng vẫn vọng về không ngớt.
Cùng đơn vị với An có Mai — cô giao liên nhỏ tuổi nhưng gan dạ. Mỗi lần băng rừng chuyển thư, cô luôn cài trên tóc một bông hoa dại màu trắng.
An từng hỏi:
“Giữa chiến tranh mà em vẫn thích hoa à?”
Mai mỉm cười:
“Còn hoa là còn hy vọng.”
Rồi một trận bom lớn ập đến trong đêm. Mai đã ngã xuống khi cố đưa túi tài liệu vượt qua con dốc cuối cùng.
Ngày hòa bình, An trở lại khu rừng cũ. Nơi Mai nằm lại, những bông hoa trắng mọc kín cả triền đồi, lay động dưới nắng chiều.
Anh chợt hiểu rằng:
Trong thời hoa lửa, có những con người tuy đã đi xa, nhưng vẻ đẹp của họ vẫn ở lại mãi như những mùa hoa không tàn.



