Mẹ Việt Nam Anh hùng

NHỮNG BÀ MẸ ÂM THẦM GIỮ LỬA CÁCH MẠNG Ở ĐỒNG THÁP

Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ chống thực dân, đế quốc, trên mảnh đất Đồng Tháp – vùng Tiền Giang xưa – có biết bao câu chuyện xúc động về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Trong đó, hình ảnh những bà mẹ Đồng Tháp âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của hậu phương vững chắc, của tình mẹ bao la gắn liền với vận mệnh của Tổ quốc.

Đồng Tháp27/02/2026Nguyễn Hồng Ngọc (phường Trung An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ chống thực dân, đế quốc, trên mảnh đất Đồng Tháp – vùng Tiền Giang xưa – có biết bao câu chuyện xúc động về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Trong đó, hình ảnh những bà mẹ Đồng Tháp âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của hậu phương vững chắc, của tình mẹ bao la gắn liền với vận mệnh của Tổ quốc.

Ngày ấy, Đồng Tháp Mười còn là vùng đất hoang sơ, bạt ngàn lau sậy, kênh rạch chằng chịt, mùa nắng thì phèn chua, mùa mưa nước ngập trắng đồng. Cuộc sống của người dân vô cùng thiếu thốn, đói khổ, lại luôn bị giặc càn quét, lùng sục gắt gao. Thế nhưng, chính nơi ấy lại trở thành vùng căn cứ cách mạng quan trọng, là chỗ dựa an toàn cho cán bộ, bộ đội hoạt động.

Trong những mái nhà lá đơn sơ ven rừng tràm, ven kênh rạch, có những bà mẹ quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng, bếp lửa, nhưng trái tim lại chan chứa một tình yêu nước sâu sắc. Ban ngày, các mẹ vẫn gánh lúa, mò cua, hái rau như bao người dân khác. Đêm xuống, khi cả xóm làng chìm trong tĩnh lặng, các mẹ lặng lẽ nấu cơm, nấu cháo, che chở và nuôi giấu cán bộ cách mạng ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Có mẹ đào hầm bí mật ngay dưới nền bếp, nơi lửa đỏ luôn cháy để đánh lạc hướng địch. Có mẹ ngụy trang hầm trú ẩn bằng những tấm ván mục, phủ rơm rạ, đặt chum nước, lu gạo lên trên. Khi giặc đến lục soát, mẹ vẫn bình thản, vừa quạt bếp vừa trả lời, che giấu nỗi lo sợ sâu kín trong lòng. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ cán bộ mà chính mẹ và cả gia đình cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Bữa cơm thời chiến của các mẹ chỉ là nồi cháo loãng, củ khoai, nắm cơm trộn rau rừng, nhưng phần ngon nhất, phần đầy đặn nhất luôn được dành cho cán bộ. Có mẹ nhịn đói cả ngày, chỉ ăn qua loa để dành gạo cho cách mạng. Khi cán bộ đau ốm, mẹ âm thầm sắc lá thuốc, thức trắng đêm chăm sóc như chăm chính con ruột của mình.

Nhiều bà mẹ Đồng Tháp đã tiễn chồng ra chiến trường không ngày trở lại, tiễn con đi theo cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người mẹ mất cả chồng lẫn con, nhưng vẫn kiên cường bám đất, bám làng, tiếp tục che chở cho cán bộ. Với các mẹ, giữ được cán bộ là giữ được cách mạng, là giữ được niềm tin vào ngày đất nước độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình.

Sự hy sinh của những bà mẹ ấy không ồn ào, không cần ghi danh, nhưng lại vô cùng to lớn. Chính từ những mái nhà lá đơn sơ, từ những bếp lửa âm thầm trong đêm, cách mạng đã được nuôi dưỡng, bảo vệ và lớn mạnh. Máu, nước mắt và tình thương của các mẹ đã hòa vào dòng chảy lịch sử, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc.

Ngày hôm nay, khi Đồng Tháp đã đổi thay, cuộc sống yên bình, ấm no hơn, hình ảnh những bà mẹ Đồng Tháp nuôi giấu cán bộ năm xưa vẫn luôn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về đức hy sinh và tinh thần trách nhiệm với quê hương, đất nước. Đó là ngọn lửa truyền thống để các thế hệ mai sau tiếp tục gìn giữ, trân trọng và phát huy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn