Bài viết

Những bà mẹ đào hầm bí mật nuôi quân

An Giang16/06/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bà mẹ đào hầm bí mật nuôi quân

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại các vùng quê thuộc Giồng Riềng, Gò Quao và Hòn Đất, có biết bao người mẹ, người chị đã âm thầm góp sức cho cách mạng bằng những việc làm giản dị nhưng vô cùng cao cả. Một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất là những căn hầm bí mật được đào ngay dưới nền nhà, dưới bụi chuối, sau vườn cây hay cạnh chuồng gia súc để che giấu cán bộ và nuôi dưỡng lực lượng cách mạng.

Những năm ấy, địch thường xuyên tổ chức các cuộc càn quét quy mô lớn nhằm truy tìm cán bộ cách mạng. Chúng lùng sục từng ngôi nhà, từng khu vườn, thậm chí dùng chó nghiệp vụ để phát hiện nơi ẩn náu của lực lượng kháng chiến. Trước tình hình đó, nhiều gia đình đã bí mật đào hầm ngay trong khuôn viên nhà mình để bảo vệ cán bộ.

Một câu chuyện được các cựu chiến binh ở Giồng Riềng kể lại là về một người mẹ nông dân sống ven cánh đồng lúa. Nhà mẹ nằm gần tuyến liên lạc quan trọng của cách mạng nên thường xuyên có cán bộ ghé qua. Biết được điều đó, mẹ cùng các con lặng lẽ đào một căn hầm nhỏ dưới nền bếp. Miệng hầm được ngụy trang bằng một tấm ván phủ tro bếp và những vật dụng sinh hoạt thường ngày. Nhìn bên ngoài, không ai có thể biết bên dưới là nơi trú ẩn của cán bộ.

Ban ngày, cán bộ phải nằm im trong hầm nhiều giờ liền giữa không khí ngột ngạt và thiếu ánh sáng. Đến đêm, khi mọi thứ yên tĩnh, mẹ mới nhẹ nhàng mở nắp hầm, mang cơm, nước uống và thuốc men xuống. Có những đêm trời mưa lớn, nước tràn vào hầm, cả gia đình phải thay nhau tát nước để giữ an toàn cho người đang ẩn náu.

Một lần, địch bất ngờ mở cuộc càn quét vào khu vực. Hàng chục lính kéo đến khám xét từng nhà. Chúng dùng lưỡi lê đâm xuống nền đất, lật tung đồ đạc và tra hỏi chủ nhà. Dù biết cán bộ đang ở ngay dưới chân mình, người mẹ vẫn bình tĩnh trả lời, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào. Các con của mẹ cũng giữ im lặng tuyệt đối. Sau nhiều giờ tìm kiếm không có kết quả, toán lính buộc phải rút đi.

Khi màn đêm buông xuống, người cán bộ từ dưới hầm bước lên, xúc động nắm chặt đôi bàn tay chai sần của mẹ. Ông hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả gia đình có thể bị bắt bớ, tra tấn hoặc mất mạng. Thế nhưng người mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu và nói: “Cán bộ còn thì cách mạng còn, gia đình tôi có cực khổ cũng chịu được”.

Không chỉ một gia đình, hàng trăm gia đình ở Giồng Riềng, Gò Quao và Hòn Đất đã làm như thế trong suốt những năm chiến tranh. Những căn hầm bí mật ấy trở thành “pháo đài lòng dân”, nơi bảo vệ cán bộ, lưu giữ tài liệu và duy trì hoạt động của cách mạng giữa vòng vây kẻ thù.

Nhiều người mẹ, người chị đã hy sinh khi chưa kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất. Nhưng chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc. Họ không trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường, nhưng lòng dũng cảm và tình yêu nước của họ cũng cao quý như những người chiến sĩ nơi tuyến đầu.

Ngày nay, khi nhắc lại những căn hầm bí mật năm xưa, thế hệ trẻ càng thêm trân trọng công lao của các mẹ, các chị đã dành cả tuổi xuân, thậm chí cả tính mạng để bảo vệ cách mạng. Những người phụ nữ bình dị ấy mãi mãi là biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bà mẹ đào hầm bí mật nuôi quân | Câu chuyện thời hoa lửa