NHỮNG BÀI THƠ TRÊN THAO TRƯỜNG
NHỮNG BÀI THƠ TRÊN THAO TRƯỜNG
NHỮNG BÀI THƠ TRÊN THAO TRƯỜNG
Tôi là Nguyễn Văn Mạnh, một người lính đã đi qua những năm tháng quân ngũ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi nên thơ. Giữa thao trường nắng gió, nơi mồ hôi rơi nhiều hơn lời nói, những bài thơ ra đời một cách lặng lẽ, giản dị, mà theo tôi suốt cả cuộc đời.
Ngày ấy, thao trường là thế giới của chúng tôi. Sáng ra, nắng còn chưa kịp lên cao, tiếng còi đã vang dội. Đội hình thẳng tắp, súng trên vai, chân bước đều theo khẩu lệnh. Nắng đổ lửa xuống mặt đất, hắt lên từng làn hơi nóng bỏng rát. Áo ai cũng sẫm màu mồ hôi, lưng ướt đẫm, cổ họng khô khốc.
Giữa những giờ nghỉ hiếm hoi, khi anh em ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào balô, tôi thường lôi mẩu giấy nhỏ trong túi áo ra, ghi vội vài dòng thơ. Không bàn, không ghế, chẳng có không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua bãi tập và nhịp thở còn gấp gáp sau giờ luyện tập. Thơ đến rất tự nhiên, như hơi thở, như nhịp tim của người lính trẻ.
Có bài thơ viết về cái nắng thao trường cháy da, có bài là nỗi nhớ nhà da diết trong buổi trưa vắng. Tôi viết về mẹ tôi nơi quê nhà chắc đang lom khom ngoài ruộng, viết về con đường làng đầy bụi đỏ, và cả những đêm thao trường vắng, trăng treo lơ lửng trên ngọn tre xa xa.
Ban đầu, tôi chỉ viết cho riêng mình. Nhưng rồi một lần, trong giờ nghỉ tối, anh em giục tôi đọc thử. Tôi đọc, giọng run run, vì ngại. Đọc xong, không ai nói gì, chỉ thấy vài người lặng đi. Có anh khẽ cười, bảo:
“Thơ cậu làm tao nhớ nhà quá.”
Từ đó, những bài thơ trên thao trường không còn của riêng tôi nữa. Mỗi tối, sau giờ huấn luyện, anh em lại quây quần, người pha ấm nước chè loãng, người ngồi vá lại áo, còn tôi thì đọc thơ. Thơ không vần vè cầu kỳ, chỉ là những câu chữ mộc mạc, kể chuyện đời lính, nhưng ai nghe cũng thấy mình trong đó.
Có hôm mưa bất chợt, thao trường lầy lội, huấn luyện vẫn không dừng. Đêm về, tôi viết bài thơ ngắn về đôi giày lấm bùn và bàn chân phồng rộp. Bài thơ chuyền tay nhau, có người đọc đi đọc lại như giữ một chút ấm áp giữa đêm mưa lạnh.
Những bài thơ ấy giúp chúng tôi quên đi mệt nhọc, giúp lòng người lính mềm lại giữa kỷ luật nghiêm khắc. Trong chiến tranh hay huấn luyện, không phải lúc nào con người cũng cần những lời hô hào lớn lao. Đôi khi, chỉ cần một câu thơ đúng lúc cũng đủ nâng đỡ tinh thần.
Ngày đơn vị chia tay thao trường để nhận nhiệm vụ mới, tôi cẩn thận gấp những mẩu giấy thơ cũ, bỏ vào túi áo. Chúng nhàu nát, lem mồ hôi, nhưng quý hơn bất cứ thứ gì. Đó là ký ức của tuổi trẻ, của những ngày đứng dưới nắng gió mà vẫn giữ được một góc tâm hồn cho thơ ca.
Giờ đây, khi đã rời xa quân ngũ, mỗi lần đọc lại những bài thơ năm ấy, tôi vẫn nghe vang lên tiếng khẩu lệnh, tiếng bước chân đều trên thao trường. Tôi hiểu rằng, thơ đã giúp người lính chúng tôi vững vàng hơn, để đi qua gian khổ mà vẫn giữ được sự trong trẻo của tâm hồn – thứ không bao giờ mất theo năm tháng.


