Cựu chiến binh

Những bài thơ trong túi áo lính

Lào Cai19/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong chiếc ba lô cũ của Hưng, ngoài vài bộ quần áo đã bạc màu và một cuốn sổ nhỏ, luôn có một thứ mà cậu giữ kỹ nhất: những mảnh giấy gấp gọn, viết đầy những dòng thơ nguệch ngoạc. Không ai trong đơn vị gọi Hưng là nhà thơ. Cậu cũng chưa từng nhận mình như vậy. Chỉ là mỗi khi có chút thời gian rảnh, Hưng lại ngồi ở bậc thềm doanh trại, viết vài dòng rồi gấp lại, bỏ vào túi áo ngực. Bạn bè trêu: — Lính gì mà suốt ngày thơ với thẩn. Hưng chỉ cười: — Để sau này đọc lại cho đỡ quên mình từng trẻ. Những bài thơ ấy không có tên. Có bài chỉ vài câu ngắn ngủi: “Đêm biên giới dài như tiếng gió
Ánh đèn xa như mắt mẹ nhìn” Có bài lại chỉ là những dòng rời rạc về nỗi nhớ nhà, về con đường đất đỏ, về bữa cơm vội trong mưa rừng. Ở đơn vị, Hưng là người ít nói. Nhưng trong những mảnh giấy gấp trong túi áo, cậu nói nhiều hơn bất kỳ ai. Một lần hành quân dài ngày qua rừng, cả tiểu đội phải dừng lại giữa trưa nắng gắt. Mọi người nằm nghỉ dưới tán cây, riêng Hưng ngồi tựa lưng vào ba lô, lấy ra một tờ giấy mới viết dở. Dũng tò mò: — Lại thơ nữa à? Hưng gật đầu. Dũng giật lấy đọc thử, rồi im lặng một lúc lâu. Trong tờ giấy là những dòng chữ run rẩy: “Nếu một ngày tôi không trở lại
Xin để những câu thơ ở lại thay tôi” Dũng trả lại tờ giấy, không nói gì thêm. Từ hôm đó, không ai còn trêu Hưng về những bài thơ nữa. Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp. Trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, ánh đèn pin chập chờn giữa màn nước trắng xóa. Hưng vẫn đi ở cuối đội hình, túi áo ngực nặng trĩu những mảnh giấy đã ướt mưa. Trong lúc vượt qua một đoạn dốc cao, Hưng trượt chân. Tiếng gọi vang lên giữa gió rừng, nhưng chỉ trong vài giây, bóng cậu đã khuất sau màn mưa. Sau khi mọi thứ lắng xuống, đồng đội tìm thấy chiếc ba lô của Hưng mắc lại bên gốc cây. Trong túi áo ngực, những mảnh giấy thơ vẫn còn nguyên, chỉ hơi nhòe mực. Dũng mở ra đọc. Không có bài nào hoàn chỉnh. Chỉ là những câu chữ đứt đoạn, như thể viết vội giữa những khoảng lặng ngắn ngủi của đời lính: “Chúng tôi đi qua những ngày không tên
Chỉ có tiếng chân mình trả lời bóng tối” Sáng hôm sau, đơn vị lặng lẽ hành quân tiếp. Không ai nhắc lại chuyện cũ. Chỉ có những mảnh giấy thơ được gấp lại cẩn thận, đặt trong ba lô chung, như một phần ký ức không thể bỏ quên. Và từ đó, mỗi khi gió rừng thổi qua doanh trại, người ta lại có cảm giác như đâu đó vẫn còn một giọng đọc khẽ, vang lên từ những bài thơ trong túi áo lính — giản dị, ngắn ngủi, nhưng không bao giờ biến mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bài thơ trong túi áo lính | Câu chuyện thời hoa lửa