Bài viết

Những bàn tay kéo pháo

Chiến sĩ tham gia kéo pháo trong chiến dịch Điện Biên Phủ.

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết định, Minh khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, là một trong hàng nghìn chiến sĩ được giao nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa. Đây là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ, bởi những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được đưa qua những con đường rừng núi hiểm trở, nơi mà xe cơ giới không thể đi qua.

Con đường kéo pháo không phải là đường thật, mà chỉ là những lối mòn do bộ đội tự mở. Trời mưa liên tục khiến đất trở nên trơn trượt, bùn lầy bám chặt vào từng bước chân. Có những đoạn dốc cao dựng đứng, chỉ cần sơ suất là cả khẩu pháo có thể trượt xuống vực sâu.

Minh cùng đồng đội dùng dây thừng buộc chặt vào pháo, vai ghì, tay kéo, chân bám đất mà tiến từng bước một. Mỗi bước đi là một lần dồn hết sức lực. Họ không chỉ kéo bằng sức người, mà còn bằng ý chí.

Có những lúc pháo bị trượt, tất cả phải dồn sức giữ lại. Một lần, khi đang xuống dốc, dây kéo bất ngờ chùng xuống, khẩu pháo lao về phía trước. Trong khoảnh khắc nguy hiểm đó, Minh cùng nhiều người khác đã lao vào giữ dây. Lực kéo quá mạnh khiến tay họ rớm máu, có người bị ngã, nhưng không ai buông tay.

Sau lần ấy, Minh vẫn nhớ rõ cảm giác đau rát ở lòng bàn tay, nhưng điều khiến anh ám ảnh hơn là ánh mắt kiên quyết của đồng đội – không một ai chấp nhận bỏ cuộc.

Có những đêm, họ phải kéo pháo trong bóng tối để tránh bị phát hiện. Ánh đuốc le lói soi lên những gương mặt lấm lem bùn đất, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy dài trên má. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng thở gấp và tiếng dây thừng căng lên theo từng nhịp kéo.

Khi pháo được đưa đến vị trí tập kết, ai nấy đều kiệt sức. Có người nằm vật xuống đất, không còn đủ sức để đứng dậy. Nhưng trong ánh mắt họ không phải là sự mệt mỏi, mà là niềm vui và sự tự hào.

Minh kể rằng, điều khiến anh nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tinh thần đồng đội. Trong suốt quá trình kéo pháo, họ luôn giúp đỡ nhau. Người khỏe kéo nhiều hơn, người yếu được hỗ trợ. Không ai bị bỏ lại phía sau.

Sau này, khi chiến dịch kết thúc với chiến thắng vang dội, Minh mới thực sự hiểu hết ý nghĩa của những ngày kéo pháo ấy. Mỗi bước chân, mỗi giọt mồ hôi, mỗi vết thương đều góp phần tạo nên một chiến thắng lịch sử.

Khi kể lại câu chuyện, ông nói chậm rãi:
“Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là phải đưa được pháo vào trận địa. Còn chiến thắng lớn đến mức nào, lúc đó chưa ai hình dung hết.”

Câu chuyện của Minh là một lát cắt nhỏ trong bức tranh lớn của chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhưng chính những con người bình dị như ông, với đôi bàn tay trần và ý chí sắt đá, đã làm nên điều tưởng chừng không thể.

“Những bàn tay kéo pháo” không chỉ là hình ảnh của sức lao động, mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, của lòng quyết tâm và ý chí không khuất phục – những yếu tố đã làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng “hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn