NHỮNG BÀN TAY KÉO PHÁO
Đầu năm 1954, để chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, quân đội ta phải đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi cao, vực sâu vào trận địa. Trong điều kiện thiếu phương tiện cơ giới, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã dùng chính sức người để kéo pháo.
NHỮNG BÀN TAY KÉO PHÁO
Đầu năm 1954, để chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, quân đội ta phải đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi cao, vực sâu vào trận địa. Trong điều kiện thiếu phương tiện cơ giới, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã dùng chính sức người để kéo pháo.
Tháng 1 năm 1954, núi rừng Tây Bắc chìm trong những cơn mưa phùn lạnh giá.
Trên những con đường nhỏ quanh co, hàng nghìn chiến sĩ đang thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt: kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ.
Những khẩu pháo nặng hơn hai tấn được buộc bằng dây chão lớn. Hàng trăm người chia thành nhiều tổ, cùng hô vang nhịp kéo.
– Một... hai... nào!
– Kéo!
Tiếng hô vang vọng giữa núi rừng.
Mỗi bước đi đều vô cùng gian nan.
Có đoạn đường chỉ rộng vừa một bánh pháo. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút.
Mưa phùn làm mặt đường trơn trượt. Nhiều chiến sĩ ngã xuống rồi lại đứng lên kéo tiếp.
Trong đoàn kéo pháo hôm ấy có một chiến sĩ trẻ tên Hùng.
Nhìn những bàn tay rớm máu vì dây kéo cọ xát, Hùng khẽ hỏi người đồng đội bên cạnh:
– Anh có mệt không?
Người đồng đội cười:
– Mệt chứ! Nhưng nghĩ đến ngày chiến thắng thì lại thấy khỏe.
Câu trả lời giản dị ấy khiến mọi người càng thêm quyết tâm.
Có những đêm, đoàn kéo pháo làm việc suốt từ tối đến sáng.
Ánh đuốc bập bùng soi những khuôn mặt đẫm mồ hôi.
Mỗi mét đường đi qua đều được đổi bằng sức lực và ý chí phi thường.
Rồi một ngày, Bộ Chỉ huy chiến dịch quyết định thay đổi phương châm tác chiến từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc".
Điều đó đồng nghĩa với việc toàn bộ số pháo đã kéo vào phải kéo ra để bố trí lại trận địa.
Tin ấy khiến nhiều người sững sờ.
Bao ngày gian khổ mới đưa được pháo vào vị trí.
Nhưng không ai than vãn.
Tất cả lại tiếp tục bám dây kéo pháo ra.
Trong những ngày ấy đã xảy ra một sự kiện khiến mọi người vô cùng xúc động.
Một khẩu pháo bất ngờ bị đứt dây, lao xuống dốc.
Người chiến sĩ trẻ Tô Vĩnh Diện đã lao vào bánh pháo dùng thân mình chèn lại.
Khẩu pháo được cứu.
Nhưng anh đã anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh ấy trở thành biểu tượng của tinh thần quyết tâm vì nhiệm vụ, vì chiến thắng cuối cùng.
Sau nhiều tháng chuẩn bị gian khổ, những khẩu pháo đã được đưa vào các trận địa bí mật quanh lòng chảo Điện Biên.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, những khẩu pháo ấy đồng loạt khai hỏa mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Tiếng pháo vang lên như tiếng nói của ý chí dân tộc.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu, quân và dân ta đã làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Trong chiến thắng vĩ đại ấy có công lao của biết bao con người bình dị.
Họ không chỉ kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn.
Họ đã kéo cả khát vọng độc lập, tự do của dân tộc tiến về phía trước bằng chính đôi bàn tay của mình.


