Những bàn tay nối nhau qua suối
Trong những năm bom rải trên vùng núi Quảng Trị, một nhóm thanh niên xung phong trẻ như Nam, Hương, và Quang được giao nhiệm vụ bắc cầu treo qua suối để chuyển lương thực cho bộ đội. Suối chảy xiết, nước lạnh buốt, bom nổ rung đất, nhưng họ vẫn nắm tay nhau, nối thành một chuỗi để giữ dây và xếp gỗ, vừa hò vừa nhắc: “Cẩn thận nhé, không ai bỏ lại ai!” Khi cầu hoàn tất, mọi người vỡ òa trong hạnh phúc và mệt lả nhưng đầy tự hào. Câu chuyện ấy được lưu giữ trong Chi đoàn, nhắc nhở các thế hệ trẻ h
Trong những năm bom rải trên vùng núi Quảng Trị, một nhóm thanh niên xung phong trẻ như Nam, Hương, và Quang được giao nhiệm vụ bắc cầu treo qua suối để chuyển lương thực cho bộ đội. Suối chảy xiết, nước lạnh buốt, bom nổ rung đất, nhưng họ vẫn nắm tay nhau, nối thành một chuỗi để giữ dây và xếp gỗ, vừa hò vừa nhắc: “Cẩn thận nhé, không ai bỏ lại ai!” Khi cầu hoàn tất, mọi người vỡ òa trong hạnh phúc và mệt lả nhưng đầy tự hào. Câu chuyện ấy được lưu giữ trong Chi đoàn, nhắc nhở các thế hệ trẻ hôm nay rằng: Thời hoa lửa là tuổi trẻ dám đồng lòng, dám hi sinh vì nhau và vì Tổ quốc – bài học về tình đồng đội và ý chí vượt khó vẫn còn nguyên giá trị.



