Bài viết

Những bàn tay trên bến sông Thạch Hãn

Chiều muộn trên bến sông Thạch Hãn, nước chảy lặng lờ, phản chiếu màu đỏ của trời hoàng hôn. Nhóm đoàn viên phường Nam Đông Hà vừa dọn xong khu tưởng niệm, đặt lại những tấm bia nhỏ ghi tên các liệt sĩ dân công đã hy sinh. Ông Sáu – cựu dân công năm xưa – chậm rãi bước tới, tay run run, mắt nhìn dòng sông như hồi tưởng cả một thời tuổi trẻ lửa đạn. Ông kể rằng, thời chiến, bến sông này là điểm trung chuyển lương thực, vũ khí cho bộ đội đi qua khu vực bị bom cày nát. Những đôi bàn tay trẻ trung c

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn trên bến sông Thạch Hãn, nước chảy lặng lờ, phản chiếu màu đỏ của trời hoàng hôn. Nhóm đoàn viên phường Nam Đông Hà vừa dọn xong khu tưởng niệm, đặt lại những tấm bia nhỏ ghi tên các liệt sĩ dân công đã hy sinh. Ông Sáu – cựu dân công năm xưa – chậm rãi bước tới, tay run run, mắt nhìn dòng sông như hồi tưởng cả một thời tuổi trẻ lửa đạn. Ông kể rằng, thời chiến, bến sông này là điểm trung chuyển lương thực, vũ khí cho bộ đội đi qua khu vực bị bom cày nát. Những đôi bàn tay trẻ trung của dân công, toàn con trai con gái mới mười bảy, mười tám tuổi, từng vác từng bao gạo, từng thùng đạn, lội qua nước lạnh, đôi khi nước ngập đến ngang hông, nhưng không một lời kêu ca. Có lần, một tốp thanh niên vừa băng qua sông thì bom nổ sát bên. Người kéo người, bao gạo trôi theo dòng, ai cũng ướt sũng, bùn đất vấy đầy mặt mày. Khi lên bờ, họ nhìn nhau, cười mà nước mắt lăn dài. Ông Sáu nói: “Lúc đó tụi tui chỉ nghĩ, nếu tụi con không qua bến này, đồng đội ở tiền tuyến sẽ thiếu gạo, thiếu đạn. Vậy là phải sống để mang gạo đến cho họ, dù sợ, dù lạnh”. Trong bến sông hôm nay, khi đoàn viên đặt những bó hoa tươi, ông chỉ vào một vết gạch cũ trên bờ, bảo: “Đây là nơi tôi từng nắm tay cô bé dân công chạy qua bom. Em ấy không bao giờ về, nhưng bàn tay ấy, niềm tin ấy, vẫn còn giữ cho bao người sống sót”. Một bạn đoàn viên khẽ thốt lên: “Những bàn tay hôm nay chúng con nắm điện thoại, máy tính, học hành, chơi thể thao… mà chẳng hiểu được cảm giác ấy. Bao nhiêu người trẻ đã đặt cả tuổi thanh xuân lên bến sông này”. Ông Sáu mỉm cười: “Đúng vậy, tụi bây phải sống, học tập và làm việc để xứng đáng với bàn tay ấy. Bởi hy sinh không bao giờ vô nghĩa, nó là ánh sáng dẫn lối”. Khi trời tối, gió thổi, sóng sông vỗ nhẹ, dường như bàn tay của các liệt sĩ năm xưa vẫn nắm chặt nhau trên bến cát, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng dũng cảm, sự sẻ chia và trách nhiệm với quê hương. Họ rời bến sông trong lặng lẽ, mang theo cảm giác như vừa được chạm vào thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ từng cháy rực giữa bom đạn nhưng vẫn giữ trọn niềm tin và tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn