Trong cái nhộn nhịp của chợ nổi miền Tây, chiếc ghe nhỏ của Mẹ Bảy luôn đầy ắp những khóm lục bình tươi rói. Ít ai ngờ rằng, giữa những thân cây rỗng ruột ấy là những bản tin tình báo mật được anh Lâm – con trai mẹ – bí mật chuyển ra từ văn phòng của chính quyền địch. Hai mẹ con phối hợp nhịp nhàng: con là "mắt xích" bên trong, mẹ là "con thoi" bên ngoài.
Lâm sống một cuộc đời hai mặt đầy nguy hiểm. Ở phố thị, anh phải đóng vai một kẻ hưởng lạc để che mắt mật thám. Nhiều khi hàng xóm lời ra tiếng vào, bảo mẹ Bảy vô phúc có đứa con theo giặc. Mẹ chỉ cười buồn, nén nỗi đau vào lòng, bởi mẹ biết con mẹ đang làm một việc đại nghĩa.Một buổi chiều cuối năm 1974, đường dây bị lộ. Lâm phát hiện mật thám đang bao vây nhà mình. Anh nhanh chóng tiêu hủy các tài liệu quan trọng rồi cố tình lái xe lao thẳng vào cổng bốt địch để đánh lạc hướng, tạo cơ hội cho các đồng chí khác kịp thời rút lui. Lâm bị bắt và chịu những trận đòn roi tàn khốc nhất."Các ông có thể giết tôi, nhưng không bao giờ giết được sự thật!" – Đó là lời khẳng định cuối cùng của Lâm trước khi anh ngã xuống trong phòng biệt giam, giữ trọn lời thề trung thành với Tổ quốc.Mẹ Bảy nhận tin con hy sinh khi đang chèo ghe giữa dòng sông hậu. Mẹ không thể gào khóc, vì xung quanh vẫn còn những đôi mắt soi mói của kẻ thù. Mẹ lặng lẽ ngắt một bông hoa lục bình tím ngắt, thả xuống dòng nước đục: "Lâm ơi, con đi thong thả, mẹ sẽ thay con đi nốt đoạn đường này."Suốt những ngày sau đó, mẹ Bảy vẫn chèo ghe, vẫn bán rau, nhưng ánh mắt mẹ cương nghị hơn bao giờ hết. Mẹ trở thành người dẫn đường cho các cánh quân chủ lực tiến về giải phóng vùng ven. Mẹ dùng chính chiếc ghe từng chở tin của con để chở đầy đạn dược và lương thực cho bộ đội.Ngày hòa bình, Mẹ Bảy được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Khi đơn vị cũ của Lâm về rước di ảnh anh vào nghĩa trang liệt sĩ, cả vùng sông nước trắng xóa khăn tang. Người dân lúc này mới hiểu ra sự hy sinh thầm lặng của hai mẹ con.Mẹ Bảy giờ đã già, hằng ngày mẹ vẫn ngồi bên bến sông nhìn những cánh lục bình trôi xuôi. Mẹ bảo: "Con mẹ không mất, nó đã tan vào dòng nước này để giữ cho sông ngòi mình mãi xanh. Mỗi cánh hoa tím trôi qua là một lời nhắn của nó gửi về cho mẹ."Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh đóa lục bình tím ngắt nở rộ trên dòng sông quê hương. Những anh hùng như Lâm và những người mẹ như mẹ Bảy đã dệt nên một trang sử vàng bằng sự nhẫn nại và lòng dũng cảm vô song. Họ là minh chứng cho sức mạnh của sự thầm lặng trong cuộc chiến giành độc lập dân tộc.