NHỮNG BÁNH XE ĐI QUA MÙA LỬA
Tác giả: Trần Thị Thu Hiền

Năm 1959, tuyến đường Trường Sơn bắt đầu được mở, nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Từ những con đường nhỏ giữa núi rừng hiểm trở, một tuyến vận tải chiến lược dần hình thành. Bom đạn có thể cày xới mặt đường, nhưng không thể ngăn những đoàn xe nối tiếp nhau tiến về phía trước. Trên những cung đường ấy, những người lính lái xe Trường Sơn đã trở thành những con người thầm lặng góp sức mình cho ngày đất nước thống nhất.
Công việc của họ chưa bao giờ là một hành trình bình yên. Những chiếc xe phải vượt qua đèo cao, vực sâu, suối dữ và những đoạn đường đầy hố bom. Máy bay địch thường xuyên đánh phá các trọng điểm giao thông, tìm cách cắt đứt tuyến chi viện. Có những đêm, đoàn xe chỉ có ánh đèn mờ phía trước dẫn đường; xung quanh là rừng núi tối đen, trên đầu là tiếng máy bay và tiếng bom nổ liên hồi. Người lái xe phải giữ vững tay lái, đưa chiếc xe vượt qua từng khúc đường nguy hiểm, bởi phía sau họ là lương thực, thuốc men, vũ khí và cả niềm mong mỏi của hậu phương gửi vào tiền tuyến.
Có những chiếc xe bị bom làm hỏng giữa đường. Người lính không bỏ lại nhiệm vụ. Họ cùng nhau sửa chữa ngay dưới những tán rừng, tranh thủ từng phút để đưa xe trở lại đội hình. Có khi đường bị đánh phá, họ phải chờ lực lượng công binh khắc phục rồi mới tiếp tục hành quân. Những công việc tưởng như bình thường ấy lại được thực hiện giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Mỗi chuyến xe hoàn thành là thêm một lần người lính chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều làm nên vẻ đẹp của những người lính Trường Sơn không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần lạc quan đáng khâm phục. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và khốc liệt, họ vẫn giữ được nụ cười, tiếng nói đùa và tình đồng đội ấm áp. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng sửa xe và cùng chia sẻ những phút giây hiểm nguy. Chính tình đồng chí đã giúp những người lính trẻ thêm vững vàng trên những cung đường dài hun hút của Trường Sơn.
Hình ảnh ấy được Phạm Tiến Duật ghi lại đầy sống động trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”. Những chiếc xe vốn đã bị bom đạn làm mất kính, mất đi nhiều bộ phận bảo vệ, nhưng những người lính vẫn hiện lên với tư thế ung dung, hiên ngang. Qua những câu thơ giản dị mà mạnh mẽ, người đọc cảm nhận được một thế hệ thanh niên sống giữa chiến tranh nhưng không bị chiến tranh khuất phục. Họ coi gian khổ là thử thách, coi tình đồng đội là điểm tựa và coi nhiệm vụ giải phóng miền Nam là mục tiêu phía trước.
Trên đường Trường Sơn năm ấy, có những người đã hoàn thành hàng trăm chuyến xe và trở về trong ngày đất nước hòa bình. Nhưng cũng có những người đã nằm lại giữa đại ngàn, khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình, mà chỉ mong con đường chi viện không bị ngắt quãng, để tiền tuyến có thêm sức mạnh chiến đấu.
Những bánh xe năm xưa đã lăn qua những cung đường đầy máu lửa và khói bom, để rồi cùng dân tộc đi tới ngày thống nhất. Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, tiếng động cơ của những đoàn xe Trường Sơn chỉ còn vang vọng trong ký ức. Nhưng hình ảnh những người lính trẻ với đôi tay giữ chắc vô lăng, ánh mắt hướng về phía trước vẫn là một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, lòng dũng cảm và tuổi trẻ Việt Nam. Họ đã đi qua mùa lửa, để chúng ta được sống trong những ngày bình yên.



